Người lính sư đoàn Bộ binh
Nguyễn KHắc Bình- Cựu chiến binh kháng chiến chống Mỹ Đơn vị tham gia: Sư đoàn bộ binh Thời gian tham gia chiến đấu: 1967 – 1975
Ở tuổi ngoài bảy mươi, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, ông Nguyễn Văn Bình vẫn còn nhớ như in những kỷ niệm của một thời chiến tranh ác liệt – nơi tuổi trẻ của ông đã được tôi luyện giữa bom đạn và gian khổ. Đó là những năm tháng không thể nào quên, gắn liền với lý tưởng, lòng yêu nước và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Năm 1967, trong bối cảnh cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng khốc liệt, hưởng ứng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng trai Nguyễn Văn Bình khi ấy vừa tròn 19 tuổi đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Tạm biệt quê hương, gia đình và những ước mơ tuổi trẻ còn dang dở, ông lên đường ra trận, trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Trung – một trong những địa bàn nóng bỏng nhất thời bấy giờ.
Những ngày hành quân xuyên rừng sâu, băng qua suối lớn, đối mặt với bom đạn, đói khát và bệnh tật là thử thách không nhỏ đối với người lính trẻ. Ông Bình kể lại, có những trận đánh kéo dài nhiều ngày liền, đơn vị phải bám trụ trong điều kiện vô cùng thiếu thốn: lương thực cạn dần, thuốc men khan hiếm, mưa rừng dầm dề và bom đạn của địch luôn rình rập. Thế nhưng, trong hoàn cảnh ấy, tinh thần chiến đấu của cán bộ, chiến sĩ vẫn luôn kiên cường, vững vàng. Điều giúp họ vượt qua mọi gian nan chính là niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc và khát vọng sớm được nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn độc lập.
Năm 1972, trong một trận càn lớn của địch, ông Nguyễn Văn Bình không may bị thương nặng do mảnh bom. Vết thương buộc ông phải rời chiến trường, điều trị dài ngày tại tuyến sau. Dẫu mang trên mình thương tật chiến tranh, ông chưa bao giờ bi quan hay nuối tiếc. Với ông, được góp sức, dù là một phần nhỏ bé, cho sự nghiệp giải phóng dân tộc đã là niềm tự hào lớn lao của cuộc đời người lính.
Ngày đất nước thống nhất, non sông liền một dải, ông Nguyễn Văn Bình trở về quê hương trong niềm vui chung của dân tộc. Gác lại ký ức chiến tranh, ông tiếp tục cần cù lao động, xây dựng cuộc sống mới và tích cực tham gia công tác tại địa phương. Suốt 15 năm liền, ông đảm nhiệm các cương vị Bí thư chi bộ, Trưởng khu dân cư, luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, gương mẫu trong lời nói và việc làm, góp phần xây dựng khối đại đoàn kết ở khu dân cư.
Hôm nay, giữa cuộc sống yên bình, câu chuyện của ông Nguyễn Văn Bình không chỉ là ký ức của một cá nhân, mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh. Đó cũng là bài học quý báu, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình, độc lập – những điều đã được đánh đổi bằng mồ hôi, máu xương và cả tuổi thanh xuân của biết bao người lính năm xưa.



