Người lính sửa cầu giữa dòng nước lũ trên đường Trường Sơn
Câu chuyện kể về người lính công binh sửa cầu giữa mưa lũ để giữ tuyến vận tải Trường Sơn không bị gián đoạn.
Mùa mưa năm 1972, tuyến đường Trường Sơn không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn với thiên nhiên khắc nghiệt. Những cơn mưa rừng kéo dài khiến suối dâng cao, cầu tạm liên tục bị cuốn trôi. Ông Nguyễn Hữu Phúc khi đó là chiến sĩ công binh phụ trách sửa chữa cầu trên một tuyến đường vận tải trọng điểm.
Một đêm, đơn vị nhận tin cây cầu gỗ bắc qua con suối lớn bị lũ cuốn sập đúng lúc hàng trăm xe vận tải đang chờ phía sau. Trong số đó có xe chở thuốc men và lương thực cho chiến trường miền Nam.
Nếu chậm vài giờ, kế hoạch chi viện có thể đổ vỡ.
Ông Phúc cùng đồng đội lập tức xuống suối giữa đêm tối. Nước chảy xiết đến mức chỉ đứng vững đã rất khó khăn.
Họ phải dùng dây buộc ngang người để tránh bị cuốn trôi.
Trong lúc lắp lại dầm cầu, một đồng đội bị nước cuốn mất tích. Ông Phúc lao theo cứu nhưng không kịp.
Nỗi đau chưa kịp nguôi, cả đơn vị vẫn phải tiếp tục vì phía sau là đoàn xe dài nối nhau trong bóng tối.
Đến gần sáng, cây cầu tạm được hoàn thành.
Chiếc xe đầu tiên lăn qua an toàn, nhiều tài xế xuống xe bắt tay những người lính công binh trong nước mắt.
Sau hòa bình, mỗi mùa mưa ông Phúc vẫn nhớ tiếng nước lũ đêm ấy và người đồng đội mãi nằm lại giữa dòng suối Trường Sơn.



