Bài viết

NGƯỜI LÍNH SÙNG ĐÔ – NGƯỜI CÕNG ĐỒNG ĐỘI TRONG MƯA ĐẠN

Lào Cai22/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Giàng A Sử, sinh năm 1953, quê ở xã cũ Sùng Đô, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái (nay thuộc xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai), là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc đời người lính của ông không gắn với những chiến công vang dội, nhưng lại là những tháng ngày đầy gian khổ và tinh thần đồng đội không bao giờ quên.

Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, ông Giàng A Sử tình nguyện nhập ngũ. Khi ấy, Sùng Đô còn là một xã vùng cao khó khăn, đường sá đi lại vất vả, cuộc sống của bà con chủ yếu dựa vào nương rẫy. Dù gia đình nghèo, bố mẹ già yếu, nhưng ông vẫn quyết tâm lên đường vì nghĩ rằng: “Nếu ai cũng sợ khó thì ai sẽ bảo vệ đất nước.”

Sau thời gian huấn luyện, ông được phân vào đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ hành quân và bảo vệ tuyến vận tải trên dãy Trường Sơn. Những năm tháng chiến đấu là chuỗi ngày vô cùng gian nan. Bộ đội phải ngủ rừng, ăn cơm nắm, uống nước suối và liên tục di chuyển để tránh bom địch.

Ông kể rằng có những ngày hành quân liên tục từ sáng đến đêm, đôi chân phồng rộp vì đi bộ đường dài. Mỗi người mang trên vai hàng chục cân quân trang, lương thực nhưng không ai than vãn. Điều giúp họ vượt qua tất cả chính là tinh thần đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Kỷ niệm mà ông nhớ nhất là vào giữa năm 1972. Hôm đó, đơn vị của ông đang di chuyển qua một cánh rừng thì bất ngờ bị máy bay địch phát hiện và ném bom. Khói lửa bao trùm cả khu rừng, cây đổ ngổn ngang, đất đá văng khắp nơi. Trong lúc hỗn loạn, một người đồng đội của ông bị thương nặng ở chân và không thể tiếp tục di chuyển.

Giữa lúc bom vẫn nổ gần đó, ông Sử đã không bỏ lại đồng đội. Ông nhanh chóng dùng áo bộ đội buộc vết thương rồi cõng đồng đội chạy sâu vào rừng tránh bom. Con đường rừng trơn trượt, nhiều đoạn dốc cao nhưng ông vẫn cố gắng bước tiếp.

Ông kể rằng lúc ấy ông chỉ nghĩ đơn giản: “Mình còn sức thì phải cứu bạn.”

Sau gần hai giờ đồng hồ băng rừng trong mưa lớn, ông cùng đồng đội cuối cùng cũng gặp được tổ quân y. Người đồng đội được cứu sống, còn ông thì kiệt sức vì sốt rét và đói lả. Sau này, mỗi khi gặp lại nhau, người đồng đội ấy luôn xúc động nói rằng ông Sử đã cứu mình khỏi lằn ranh sinh tử.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Giàng A Sử trở về quê hương Sùng Đô cũ. Những năm đầu cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông tiếp tục làm nương, trồng lúa, nuôi trâu bò để chăm lo cho gia đình. Dù vất vả, ông vẫn luôn giữ tinh thần của người lính năm xưa: cần cù, kiên cường và sống có trách nhiệm.

Ông cũng tích cực tham gia công tác xã hội tại địa phương, vận động bà con đoàn kết, giúp nhau phát triển kinh tế và cho con em đi học đầy đủ. Với người dân trong bản, ông không chỉ là một cựu chiến binh mà còn là tấm gương về lòng tốt và tinh thần trách nhiệm.

Trong suốt quá trình tham gia kháng chiến, ông được trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba cùng nhiều giấy khen của đơn vị. Nhưng với ông, điều quý giá nhất chính là tình đồng đội còn mãi sau chiến tranh.

Hiện nay, dù tuổi đã ngoài bảy mươi, ông vẫn thường ngồi bên bếp lửa kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến tranh gian khổ. Ông luôn nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: “Sống phải biết yêu thương, đoàn kết và không được quên những người đã hy sinh vì đất nước.”

Câu chuyện của ông Giàng A Sử là hình ảnh đẹp về người lính vùng cao Sùng Đô – những con người bình dị nhưng giàu lòng dũng cảm và tình nghĩa, đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH SÙNG ĐÔ – NGƯỜI CÕNG ĐỒNG ĐỘI TRONG MƯA ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa