Người lính Tăng thiết giáp và khúc khải hoàn ca ngày đại thắng Sài Gòn
Trong những trang sử vàng của ngày 30/4/1975, tiếng xích sắt gầm vang và hỏa lực mạnh mẽ của binh chủng Tăng thiết giáp đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù, mở toang các cửa ngõ để quân ta tiến vào giải phóng Sài Gòn. Câu chuyện của bác Cao Huy Nở (sinh năm 1943, quê tại thôn Eo Lê, xã Tây Đô) chính là một minh chứng sống động cho tinh thần thép của những người lính "xe húc, cày sâu" năm ấy. Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, người thanh niên 22 tuổi Cao Huy Nở đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, hăng hái lên đường nhập ngũ. Vinh dự đứng trong hàng ngũ của binh chủng Tăng thiết giáp – lực lượng đột kích quan trọng của quân đội ta, bác đã cùng đồng đội vượt qua muôn vàn mưa bom bão đạn, trực tiếp chiến đấu trên khắp các chiến trường khốc liệt của Miền Nam suốt mười năm ròng rã.
Mười năm nếm mật nằm kề, đối mặt với hỏa lực chống tăng hung hãn của địch, bác Nở cùng các thành viên trong xe luôn giữ vững tinh thần "đã lên xe là cùng một chí hướng, còn một người còn chiến đấu". Niềm tin sắt đá ấy đã đưa bác đi qua những trận chiến ác liệt, để rồi vinh dự có mặt trong đội hình tiến công thọc sâu của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử vào mùa xuân năm 1975.
Kỷ niệm thiêng liêng và đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của bác Nở chính là những giờ phút rực lửa ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nhận mệnh lệnh tiến công thần tốc, đơn vị Tăng thiết giáp của bác đã dẫn đầu các mũi đột kích, đập tan các ổ đề kháng cố thủ cuối cùng của địch ở cửa ngõ, rầm rập tiến vào nội đô Sài Gòn. Bác Nở thường nhớ lại, không khí ngày hôm đó nghẹt thở và khẩn trương đến từng giây. Dù cánh quân của bác không tiến vào Dinh Độc Lập mà nhận nhiệm vụ đánh chiếm và làm chủ các mục tiêu quân sự đầu não quan trọng khác của chính quyền ngụy quyền trong thành phố, nhưng tính chất ác liệt và niềm kiêu hãnh thì không hề giảm sút.
Khoảnh khắc nhận được tin tổng thống ngụy quyền tuyên bố đầu hàng không điều kiện, cả trận địa như vỡ òa trong niềm hạnh phúc tột cùng. Bước ra khỏi buồng lái ngột ngạt, mặt mũi còn nhem nhuốc khói súng và mồ hôi, bác Nở cùng đồng đội ôm chầm lấy nhau, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Giữa biển người rực rỡ cờ hoa của nhân dân Sài Gòn đổ ra đường chào đón quân giải phóng, giây phút non sông thu về một mối chính là phần thưởng vô giá nhất cho mười năm thanh xuân, xương máu mà bác đã dâng hiến trọn vẹn cho độc lập của Tổ quốc.
Chiến tranh lùi xa, bác Cao Huy Nở trở về với đời thường tại quê hương Eo Lê, xã Tây Đô thanh bình. Dẫu mái đầu đã bạc trắng theo thời gian, những vết thương cũ mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng khí chất kiên trung, dũng mãnh của người lính Tăng thiết giáp năm xưa vẫn vẹn nguyên trong từng lời kể của bác. Câu chuyện về những bước xích xe tăng tiến vào Sài Gòn ngày đại thắng của bác chính là một khúc tráng ca bất tử trong "Câu chuyện thời hoa lửa", thắp sáng niềm tự hào dân tộc và truyền ngọn lửa khát vọng cống hiến cho thế hệ trẻ hôm nay bước tiếp.



