Người lính Tày kiên trung trên chiến trường Trường Sơn
Sinh năm 1949, trong một gia đình dân tộc Tày tại thôn Lùng Sinh, xã Việt Lâm, ông Nguyễn Ngọc Bình sớm giác ngộ cách mạng và trở thành đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam. Cũng như bao thanh niên cùng thời, khi Tổ quốc cần, ông đã sẵn sàng gác lại cuộc sống riêng để lên đường bảo vệ đất nước.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Người lính Tày kiên trung trên chiến trường Trường Sơn
Sinh năm 1949, trong một gia đình dân tộc Tày tại thôn Lùng Sinh, xã Việt Lâm, ông Nguyễn Ngọc Bình sớm giác ngộ cách mạng và trở thành đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam. Cũng như bao thanh niên cùng thời, khi Tổ quốc cần, ông đã sẵn sàng gác lại cuộc sống riêng để lên đường bảo vệ đất nước.
Năm 1968, ở tuổi 19 đầy nhiệt huyết, ông Nguyễn Ngọc Bình nhập ngũ, bắt đầu hành trình chiến đấu kéo dài 7 năm liên tục (1968 – 1975). Ông được phân công hoạt động trên tuyến Trường Sơn, huyết mạch giao thông chiến lược nối hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến miền Nam.
Những năm tháng trên dãy Trường Sơn là quãng thời gian đầy gian khổ và hiểm nguy. Người lính trẻ phải đối mặt với mưa bom, bão đạn, những trận sốt rét rừng, thiếu thốn lương thực, thuốc men và vô vàn khó khăn nơi núi rừng. Nhưng bằng ý chí kiên cường và lòng yêu nước nồng nàn, ông cùng đồng đội vẫn ngày đêm bám đường, bám đơn vị, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Trong ký ức của những người lính Trường Sơn, mỗi cung đường, mỗi cánh rừng đều ghi dấu sự hy sinh thầm lặng của biết bao đồng đội. Chính từ những tuyến đường ấy, sức người, sức của từ hậu phương đã được vận chuyển đến các chiến trường, góp phần quan trọng vào thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất, ông Nguyễn Ngọc Bình hoàn thành nhiệm vụ trở về quê hương. Tuy chiến tranh đã kết thúc nhưng những hậu quả mà nó để lại vẫn còn đeo đẳng. Ông là người tham gia kháng chiến bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam, mang trong mình những di chứng của chiến tranh. Dù vậy, ông luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ, sống giản dị, lạc quan và gương mẫu trong mọi hoạt động tại địa phương.
Năm 1993, ông tham gia Hội Cựu chiến binh, tiếp tục đóng góp công sức cho công tác hội và các phong trào ở cơ sở. Với tinh thần trách nhiệm của người đảng viên, ông luôn đi đầu trong các hoạt động, tích cực tuyên truyền, vận động con cháu và nhân dân thực hiện tốt chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước.
Hôm nay, khi tuổi đã cao, câu chuyện về những năm tháng chiến đấu của ông Nguyễn Ngọc Bình vẫn được nhắc lại như một minh chứng cho lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến của thế hệ cha anh. Cuộc đời người lính của ông là một phần của bản anh hùng ca dân tộc, góp phần làm nên những trang sử vẻ vang của đất nước trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Đó chính là câu chuyện đẹp về một người lính Trường Sơn năm xưa – người đã dành trọn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc và để lại cho thế hệ hôm nay những bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh cao cả.



