Cựu chiến binh

Người lính tên Hòa và bao thuốc dở

Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt rọi xuống mái hiên nhà. Bác Lực ngồi tựa lưng vào ghế gỗ, tay cầm điếu thuốc chưa cháy hết, mắt nhìn xa xăm. Bên cạnh, cháu nội chăm chú lắng nghe, ánh mắt sáng rực tò mò. Bác hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể:

Hưng Yên21/11/2025Nguyễn Văn Nhượng (xã Phạm Ngũ Lão)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hòa là đồng đội thân thiết của bác Lực trong tiểu đoàn. Ngày nhận lệnh nhập ngũ, Hòa mới ngoài hai mươi tuổi, tràn đầy nhiệt huyết, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ lo lắng.

“Ngày ấy, Hòa mang theo một bao thuốc lá còn dở. Anh bảo với tôi: ‘Ông ạ, để còn hút lúc nghỉ ngơi, biết đâu giữa rừng núi mà được một điếu thì thấy bình yên lắm.’ Bao thuốc dở ấy tưởng nhỏ bé, nhưng với một người lính trẻ như Hòa, nó là cả niềm an ủi,” bác Lực nhớ lại.

Mẹ Hòa đứng ở cổng nhà, mắt đỏ hoe, nắm tay con thật chặt, dặn dò: “Con phải chăm sóc bản thân, nghe lời chỉ huy, và nhớ trở về bình an.” Những lời ấy theo Hòa xuyên suốt những ngày tháng gian khổ.

2. Hành quân qua rừng già

Con đường hành quân hiểm trở, rừng núi dày đặc, suối xiết, đất trơn. Hòa và bác Lực cùng đồng đội phải di chuyển từng bước, vừa cẩn trọng vừa nhanh chóng để tránh bị địch phát hiện.

“Mỗi bước đi trong rừng đều là một thử thách. Bao thuốc dở của Hòa trở thành vật gợi nhắc cho chúng tôi về những phút giây nghỉ ngơi, về gia đình, về quê hương,” bác Lực kể.

Hòa thường lấy bao thuốc ra, chia sẻ với đồng đội một điếu, vừa hút vừa kể chuyện cười, giúp mọi người vơi đi mệt mỏi. Những ngày đầu trong rừng, bao thuốc dở trở thành liều thuốc tinh thần, giúp các chàng trai trẻ bình tĩnh trước gian khổ.

3. Những khoảnh khắc gian khổ

Một buổi chiều mưa, rừng núi trơn trượt, Hòa và đồng đội phải dừng chân trú mưa bên khe suối. Mồ hôi và mưa trộn lẫn, quần áo ướt sũng, chân tay mỏi rã rời.

“Trong khoảnh khắc ấy, Hòa lấy bao thuốc ra, bật lửa, nhìn đồng đội cười: ‘Các cậu thử điếu này xem, biết đâu nó làm chúng ta tỉnh táo hơn.’ Chúng tôi cười theo, hút một điếu tạm, thấy ấm áp lạ thường giữa rừng già,” bác Lực kể.

Những phút giây giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng đối với những người lính trẻ trong rừng núi, nó là cả sự sống còn, là hơi ấm giữa bom đạn, mưa gió.

4. Trận phục kích bất ngờ

Một lần, khi tuần tra gần rừng sâu, tiểu đội gặp phải trận phục kích của địch. Trái tim mọi người đập nhanh, mồ hôi rơi, nhưng Hòa vẫn bình tĩnh:

“Hòa nói: ‘Chúng ta đã đi qua nhiều gian khó rồi, bình tĩnh là sức mạnh.’ Anh ấy lấy bao thuốc ra, bật lửa, như nhắc nhở đồng đội rằng bình tĩnh sẽ giúp sống sót.”

Trận phục kích kết thúc an toàn nhờ sự phối hợp nhịp nhàng của tiểu đội. Bao thuốc dở trở thành biểu tượng nhỏ của sự bình tĩnh, nhắc nhở mọi người giữ tinh thần vững vàng giữa gian nguy.

5. Đêm rừng tĩnh lặng

Đêm đến, rừng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng suối róc rách và tiếng gió thổi qua tán lá. Hòa thường ngồi bên bác Lực, châm một điếu thuốc dở, nhìn trăng và kể chuyện về gia đình, quê hương, ước mơ và hy vọng.

“Đêm ấy, Hòa nói: ‘Ông ạ, bao thuốc này nhỏ bé, nhưng mang theo cả nỗi nhớ nhà, niềm tin sống còn.’ Chúng tôi im lặng, hút điếu thuốc, và cảm nhận sự gắn kết giữa đồng đội,” bác Lực kể.

Những đêm rừng ấy, Hòa không chỉ mang lại hơi ấm qua thuốc lá, mà còn mang lại hơi thở tinh thần, niềm an ủi giữa bom đạn và bão giông.

6. Những ngày mưa bom

Có những ngày, mưa bom trút xuống rừng núi, tiểu đội phải nép mình trong hốc đá, giữ bình tĩnh, và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

“Hòa vẫn bình tĩnh. Anh ấy lấy bao thuốc dở, bật lửa, nhìn mọi người: ‘Một điếu thuốc trước trận đánh, để nhớ rằng chúng ta vẫn còn sống, vẫn còn nhau.’ Bao thuốc nhỏ bé ấy trở thành biểu tượng của niềm hy vọng giữa bão đạn,” bác Lực kể.

Hòa cười nhẹ, gạt điếu thuốc khỏi môi, nói: “Chúng ta sẽ vượt qua, như mọi lần.” Niềm tin ấy truyền sang cả tiểu đội, giúp mọi người đứng vững và sống sót.

7. Ký ức về tình đồng đội

Hòa luôn là người biết chia sẻ và quan tâm đến đồng đội. Bao thuốc dở không chỉ là vật chất mà còn là biểu tượng tinh thần. Khi một đồng đội mệt rã rời, Hòa sẽ lấy điếu thuốc ra, vừa hút vừa khích lệ: “Cố lên, một điếu thuốc thôi mà, rồi mọi chuyện sẽ ổn.”

“Đó là cách Hòa giúp cả tiểu đội bình tĩnh, đoàn kết và cùng nhau vượt qua khó khăn. Bao thuốc dở trở thành một phần ký ức không thể quên,” bác Lực kể.

Những đêm rừng, những buổi trưa mưa, những phút giây trước trận phục kích – tất cả đều gắn liền với hình ảnh Hòa và bao thuốc dở.

8. Ngày hòa bình

Ngày hòa bình, Hòa trở về quê, giữ lại bao thuốc dở như một kỷ vật. Nó nhắc nhở về những ngày tháng gian khổ, về đồng đội, về tình đồng đội và những phút giây bình yên giữa rừng núi chiến tranh.

“Hòa nói với tôi: ‘Bao thuốc này nhỏ, nhưng chứa cả tuổi trẻ, tình bạn, và ký ức không thể quên.’ Anh cười, thấy mắt mình nhòe đi. Bao thuốc ấy là biểu tượng cho tinh thần bất khuất của chúng tôi,” bác Lực kể.

9. Kể cho cháu nội

Ngày hôm nay, khi kể cho cháu nội, bác Lực nhấn mạnh:

“Con à, câu chuyện về Hòa và bao thuốc dở dạy chúng ta nhiều điều. Trong những lúc khó khăn, những điều giản dị cũng có thể mang lại niềm an ủi và sức mạnh. Tình đồng đội, lòng quả cảm và sự bình tĩnh sẽ giúp con vượt qua mọi thử thách trong đời.”

Cháu nội chăm chú, hình dung cảnh Hòa và bác Lực ngồi bên khe suối, hút điếu thuốc, kể chuyện cười giữa rừng núi đầy hiểm nguy. Ánh sáng mờ của lửa trại phản chiếu lên mặt đất ướt, tạo nên ký ức sống động về tuổi trẻ, chiến đấu, tình bạn và niềm hy vọng.

10. Bài học cho thế hệ trẻ

Bác Lực nhìn cháu nội, giọng trầm ấm:

“Con thấy không, bao thuốc dở ấy không phải vật chất, mà là biểu tượng tinh thần. Trong cuộc sống, đôi khi những thứ nhỏ bé lại có sức mạnh to lớn. Hãy biết chia sẻ, biết đồng cảm, biết bình tĩnh và vững vàng trước thử thách. Đó là bài học quý giá từ người lính Hòa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn