Người lính tên Thành và cây me đầu ngõ
Cựu chiến binh Phan Công Thành quê Huế nhớ nhất cây me già trước ngõ nhà mình.
Ngày lên đường nhập ngũ năm 1968, mẹ ông đứng dưới gốc me dúi vào tay con trai nắm xôi nóng.
Bà chỉ nói:
“Ráng sống mà về.”
Suốt những năm ở chiến trường, mỗi lần gặp cây me rừng là ông lại nhớ nhà.
Một đêm trú quân, người đồng đội tên Túc hỏi:
“Về quê ông làm gì đầu tiên?”
Ông Thành cười:
“Ra ngồi dưới gốc me ngủ một giấc.”
Năm 1975, ông trở về thật.
Cây me vẫn còn.
Nhưng mẹ ông đã mất vì bệnh từ năm trước.
Ông kể:
“Tôi ngồi dưới gốc me đến sáng… mà không ngủ được.”



