Bài viết

NGƯỜI LÍNH THÁI VÀ CÂY CẦU GIỮA ĐẠI NGÀN

Lào Cai24/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI LÍNH THÁI VÀ CÂY CẦU GIỮA ĐẠI NGÀN

Ở Sơn Lương, nơi đồng bào Thái và Mường sinh sống ven những dòng suối trong xanh của núi rừng Tây Bắc, người dân vẫn thường nhắc đến ông Hà Văn Lợi như một người lính đặc biệt.

Không phải vì ông có nhiều huân chương nhất, mà bởi suốt cuộc đời mình, ông luôn âm thầm làm những việc có ích cho bản làng.

Ông Lợi sinh năm 1952 trong một gia đình người Thái nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày theo cha lên nương, theo mẹ xuống suối bắt cá. Cuộc sống vùng cao khi ấy thiếu thốn trăm bề, nhưng người dân Sơn Lương luôn sống chan hòa và đoàn kết.

Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai Hà Văn Lợi tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Ngày ông đi, mẹ ông khóc rất nhiều. Bà lặng lẽ nhét vào ba lô con trai một nắm cơm lam và chiếc khăn thổ cẩm do chính tay bà dệt.

Bà chỉ nói một câu ngắn gọn:

“Người Thái mình sống phải có nghĩa với quê hương đất nước.”

Ông được phân công vào đơn vị công binh. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là mở đường, sửa cầu và bảo đảm đường hành quân cho bộ đội.

Công việc vô cùng nguy hiểm.

Bom đạn của địch thường đánh phá các tuyến đường liên tục. Ban ngày cầu bị đánh sập, ban đêm những người lính công binh lại phải lặng lẽ sửa chữa để đoàn xe tiếp tục hành quân.

Ông nhớ nhất một đêm năm 1972.

Khi ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp sửa một cây cầu tạm vừa bị bom đánh sập. Nếu không khôi phục kịp trước sáng, đoàn xe chở lương thực và thuốc men cho chiến trường sẽ bị mắc kẹt.

Giữa đêm tối, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Đất đá liên tục đổ xuống dòng suối. Nhưng những người lính công binh vẫn ngâm mình dưới nước lạnh để dựng lại cây cầu.

Đến gần sáng, một trận bom bất ngờ trút xuống.

Một đồng đội của ông bị dòng nước cuốn trôi sau vụ nổ. Không kịp suy nghĩ, ông Lợi lao xuống dòng suối dữ kéo đồng đội vào bờ.

Sau đêm ấy, cây cầu được sửa xong đúng lúc đoàn xe tiến qua an toàn.

Ông bảo:

“Người lính công binh ít khi trực tiếp cầm súng ra trận, nhưng mỗi cây cầu giữ được là thêm nhiều đồng đội sống.”

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với đôi bàn tay đầy sẹo vì những năm tháng làm công binh.

Quê nhà lúc ấy vẫn còn nghèo. Mỗi mùa mưa lũ, nhiều bản bị cô lập vì suối dâng cao. Trẻ em muốn đến trường phải lội qua dòng nước nguy hiểm.

Nhìn cảnh ấy, ông luôn day dứt.

Ông bắt đầu vận động bà con góp công làm cầu tre, mở đường vào bản. Không có máy móc hiện đại, mọi thứ đều làm bằng sức người.

Có những ngày mưa rét, ông vẫn lội suối từ sáng sớm để kiểm tra từng cây cột cầu.

Nhiều người bảo ông đã già rồi nên nghỉ ngơi. Nhưng ông chỉ cười:

“Ngày trước còn không sợ bom đạn thì giờ sao lại sợ khó.”

Dần dần, những cây cầu nhỏ nối liền các bản làng ở Sơn Lương được dựng lên. Trẻ em đi học thuận lợi hơn, người dân vận chuyển nông sản cũng dễ dàng hơn.

Không chỉ giúp quê hương mình, ông còn cùng hội cựu chiến binh sang các xã vùng cao như Sùng Đô, Suối Quyền và Nậm Mười hỗ trợ bà con làm đường, sửa cầu sau mùa mưa lũ.

Người dân vùng cao ai cũng quý ông.

Đối với lớp trẻ trong bản, ông Lợi giống như một cây cầu lớn nối giữa quá khứ chiến tranh gian khổ với cuộc sống bình yên hôm nay.

Chiều chiều, người ta vẫn thấy người lính già ngồi bên cây cầu gỗ đầu bản nhìn lũ trẻ ríu rít tan trường.

Trong ánh mắt ông có niềm vui giản dị của một người đã dành cả tuổi trẻ để giữ những con đường của đất nước không bao giờ bị chia cắt.

Và giữa đại ngàn Tây Bắc hôm nay, câu chuyện về người lính công binh năm xưa vẫn được người dân Sơn Lương kể lại như một biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu quê hương tha thiết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH THÁI VÀ CÂY CẦU GIỮA ĐẠI NGÀN | Câu chuyện thời hoa lửa