Bài viết

NGƯỜI LÍNH THÁI VÀ CÂY CẦU TRE GIỮA SUỐI

Lào Cai24/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH THÁI VÀ CÂY CẦU TRE GIỮA SUỐI
Câu chuyện thời hoa lửa nơi vùng cao Sơn Lương

Ông Hà Văn Lâm, sinh năm 1956, là người dân tộc Thái hiện đang sinh sống tại Xã Sơn Lương. Cách căn nhà sàn của ông không xa có một cây cầu tre nhỏ bắc qua con suối đầu bản.

Người dân trong vùng vẫn thường qua lại trên cây cầu ấy mỗi ngày.

Nhưng ít ai biết rằng chính tay người lính già ấy đã dựng nên cây cầu sau ngày trở về từ chiến tranh — như một lời nhắc nhớ về tình đồng đội trong những năm tháng hoa lửa nơi biên giới phía Bắc.

Ngày còn nhỏ, ông lớn lên bên dòng suối trong xanh chảy qua bản làng Sơn Lương. Người dân tộc Thái nơi đây sống hiền hòa, gắn bó với ruộng nương và những điệu xòe bên bếp lửa.

Mỗi mùa mưa đến, con suối đầu bản thường dâng nước rất mạnh. Trẻ con đi học hay người già qua suối đều vô cùng nguy hiểm.

Cha ông thường dắt con trai qua suối rồi dặn:

“Muốn giúp người khác thì phải biết làm cầu cho họ đi.”

Câu nói ấy theo ông suốt cả cuộc đời.

Năm 1979, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, chàng trai Hà Văn Lâm tình nguyện nhập ngũ dù vừa mới cưới vợ chưa lâu.

Ngày lên đường, vợ ông chỉ lặng lẽ dúi vào tay chồng một chiếc khăn thêu nhỏ rồi nghẹn ngào:

“Em sẽ đợi anh trở về.”

Mang theo chiếc khăn bên mình, ông lên đường vào đơn vị công binh nơi tuyến đầu biên giới.

Những năm tháng chiến tranh vô cùng gian khổ. Người lính công binh phải mở đường, dựng cầu và vận chuyển quân lương giữa rừng sâu núi đá.

Một đêm mùa mưa năm 1981 là ký ức mà ông không bao giờ quên.

Hôm ấy đơn vị của ông nhận nhiệm vụ khẩn cấp dựng cầu tạm qua một con suối lớn để đưa thương binh và lương thực sang phía bên kia núi.

Sau nhiều ngày mưa lớn, nước suối dâng cao cuồn cuộn như muốn cuốn phăng mọi thứ.

Tiếng nước va vào đá vang ầm ầm giữa màn đêm lạnh buốt.

Nếu không dựng được cầu trước sáng, nhiều thương binh phía trước sẽ không thể đưa về tuyến sau chữa trị.

Không chút chần chừ, ông Hà Văn Lâm cùng đồng đội lập tức lao xuống dòng nước lạnh để đóng cọc dựng cầu tre.

Nước suối chảy xiết khiến ai cũng phải bám chặt dây thừng mới đứng vững.

Trong lúc kéo một thân tre lớn giữa dòng nước, một chiến sĩ trẻ bất ngờ bị trượt chân và bị nước cuốn đi.

Không kịp suy nghĩ, ông Hà Văn Lâm lập tức lao theo.

Giữa dòng nước lạnh buốt và chảy xiết, ông cố bám lấy áo đồng đội rồi dùng hết sức kéo người chiến sĩ vào một tảng đá lớn giữa suối.

Nhiều đồng đội trên bờ lập tức thả dây xuống hỗ trợ.

Sau gần nửa giờ vật lộn giữa dòng nước dữ, họ cuối cùng cũng đưa được cả hai lên bờ an toàn.

Ông xúc động kể lại:

“Lúc ấy tôi chỉ nghĩ nếu chậm một chút thôi thì đồng đội sẽ không còn sống.”

Dù kiệt sức và rét run sau khi lên bờ, ông vẫn tiếp tục cùng mọi người dựng cầu suốt đêm.

Gần sáng hôm sau, cây cầu tre tạm cuối cùng cũng hoàn thành.

Những thương binh đầu tiên được cáng qua cầu an toàn trong ánh bình minh mờ sương nơi biên giới.

Một đồng đội nắm chặt vai ông rồi nói:

“Nhờ cây cầu này mà nhiều người được sống.”

Ông chỉ lặng lẽ nhìn dòng suối đang chảy xiết rồi nhớ đến con suối quê nhà ở Sơn Lương.

Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về Xã Sơn Lương. Quê hương ngày ấy vẫn còn nhiều khó khăn, trẻ nhỏ trong bản mỗi mùa mưa vẫn phải liều mình lội suối đi học.

Nhớ lại những cây cầu từng dựng nơi chiến trường, ông quyết định cùng bà con góp tre gỗ dựng nên cây cầu nhỏ đầu bản.

Nhiều năm trôi qua, cây cầu ấy vẫn nằm lặng lẽ giữa núi rừng Sơn Lương yên bình.

Mỗi buổi chiều, người dân trong bản lại thấy người lính già ngồi bên cầu nhìn dòng nước trôi giữa ánh hoàng hôn.

Hình ảnh ấy như kể lại câu chuyện về một thời hoa lửa đầy gian khó nhưng chan chứa tình người và lòng quả cảm.

Ông thường dặn con cháu:

“Trong cuộc đời, điều quý nhất là biết trở thành cây cầu giúp người khác vượt qua khó khăn.”

Câu chuyện của ông Hà Văn Lâm là hình ảnh đẹp về người lính dân tộc Thái vùng cao Tây Bắc — mộc mạc, kiên cường và giàu lòng nhân hậu. Những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc trong những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH THÁI VÀ CÂY CẦU TRE GIỮA SUỐI | Câu chuyện thời hoa lửa