NGƯỜI LÍNH THÁI VÀ CHIẾC ĐÈN DẦU TRONG ĐÊM BIÊN GIỚI
NGƯỜI LÍNH THÁI VÀ CHIẾC ĐÈN DẦU TRONG ĐÊM BIÊN GIỚI
Câu chuyện thời hoa lửa nơi vùng cao Sơn Lương
Ông Lường Văn Pha, sinh năm 1957, là người dân tộc Thái hiện đang sinh sống tại Xã Sơn Lương. Trong góc nhà sàn cũ của ông vẫn còn đặt một chiếc đèn dầu nhỏ đã đen sạm vì khói.
Chiếc đèn ấy giờ không còn được dùng nhiều nữa vì bản làng đã có điện sáng khắp nơi.
Nhưng với ông, đó là kỷ vật gắn liền với những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ nơi biên giới phía Bắc.
Ngày còn nhỏ, ông lớn lên bên những cánh đồng lúa và dòng suối trong veo của Sơn Lương. Cuộc sống của bà con dân tộc Thái khi ấy còn nhiều khó khăn. Ban đêm cả bản chỉ le lói ánh sáng từ những chiếc đèn dầu nhỏ trong các ngôi nhà sàn.
Mẹ ông thường ngồi bên ngọn đèn khâu vá quần áo cho con rồi dặn:
“Đèn nhỏ nhưng vẫn có thể soi sáng cả một căn nhà.”
Câu nói ấy theo ông suốt cả cuộc đời.
Năm 1979, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, chàng trai Lường Văn Pha tình nguyện nhập ngũ dù vừa mới đính hôn chưa lâu.
Trước ngày lên đường, mẹ ông lặng lẽ đưa cho con trai chiếc đèn dầu nhỏ rồi nói:
“Khi nào nhớ nhà thì nhìn ánh đèn để nhớ quê mình vẫn luôn chờ con.”
Mang theo chiếc đèn dầu được bọc cẩn thận trong túi vải, ông lên đường vào đơn vị thông tin liên lạc nơi tuyến đầu biên giới.
Những năm tháng chiến tranh vô cùng gian khổ. Bộ đội phải dựng lán giữa rừng sâu, nhiều hôm mưa rét kéo dài khiến mọi thứ tối tăm lạnh lẽo.
Một đêm cuối năm 1980 là ký ức mà ông không bao giờ quên.
Hôm ấy đơn vị của ông đang làm nhiệm vụ giữ đường dây liên lạc trên một điểm núi cao gần biên giới.
Trời tối đen như mực, mưa phùn và gió lạnh tràn khắp cánh rừng.
Bất ngờ đường dây thông tin bị đứt sau một trận sạt lở đất.
Nếu không nối lại kịp thời, nhiều đơn vị phía trước sẽ mất liên lạc hoàn toàn.
Không chút chần chừ, ông Lường Văn Pha cùng hai đồng đội mang theo dụng cụ lao vào màn đêm để tìm vị trí dây bị đứt.
Đường núi trơn trượt, sương mù dày đặc khiến việc di chuyển vô cùng nguy hiểm.
Sau gần một giờ lần theo sườn núi tối om, họ mới tìm được đoạn dây nằm giữa bãi đất đá vừa sạt xuống.
Nhưng lúc ấy trời quá tối, đèn pin duy nhất của đơn vị lại gần hết pin.
Ông liền lấy chiếc đèn dầu nhỏ mẹ cho ra thắp lên.
Ngọn lửa nhỏ yếu ớt chao đảo giữa gió núi lạnh buốt nhưng vẫn đủ soi sáng để mọi người nối lại đường dây thông tin.
Ông xúc động kể lại:
“Ánh đèn lúc ấy làm tôi nhớ căn nhà sàn và mẹ ở Sơn Lương vô cùng.”
Trong lúc đang sửa dây, bất ngờ một tảng đá từ sườn núi lăn xuống khiến một chiến sĩ bị thương ở chân.
Không chút do dự, ông cùng đồng đội thay nhau cõng người bị thương vượt qua đoạn đường núi đầy bùn đất trở về lán trú quân.
Suốt quãng đường dài trong đêm tối, chiếc đèn dầu nhỏ vẫn được ông che bằng hai tay để ngọn lửa không tắt.
Ông nói:
“Chỉ cần còn ánh sáng thì con người còn hy vọng.”
Gần sáng hôm sau, đường dây liên lạc được nối lại hoàn toàn an toàn.
Khi trở về lán nghỉ, chiếc đèn dầu của ông đã bám đầy bùn đất và khói đen nhưng ngọn lửa bên trong vẫn cháy đỏ.
Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về Xã Sơn Lương. Quê hương ngày ấy vẫn còn nhiều khó khăn nhưng hòa bình đã trở lại trên khắp núi rừng Tây Bắc.
Ông cùng gia đình chăm chỉ làm ruộng, trồng quế và chăn nuôi để phát triển kinh tế. Dù cuộc sống còn vất vả nhưng ông luôn sống chan hòa và tích cực giúp đỡ bà con trong bản.
Ông còn thường xuyên kể chuyện chiến tranh cho thanh niên địa phương nghe để giáo dục tinh thần yêu nước và ý chí vượt khó.
Trong căn nhà sàn nhỏ giữa núi rừng Sơn Lương, chiếc đèn dầu năm xưa vẫn được ông lau chùi cẩn thận và đặt ngay ngắn bên bàn thờ gia đình.
Mỗi khi mất điện hay đêm đông lạnh giá, ông lại thắp chiếc đèn ấy lên.
Ánh lửa nhỏ vàng ấm giữa căn nhà yên bình như kể lại câu chuyện về một thời hoa lửa đầy gian khó nhưng chan chứa tình người và niềm tin.
Ông thường dặn con cháu:
“Con người dù nhỏ bé vẫn có thể trở thành ánh sáng cho người khác.”
Câu chuyện của ông Lường Văn Pha là hình ảnh đẹp về người lính dân tộc Thái vùng cao Tây Bắc — mộc mạc, kiên cường và giàu nghị lực. Những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc trong những năm tháng không thể nào quên.



