NGƯỜI LÍNH THÁI VÀ CHIẾC ĐÈN PIN GIỮA ĐÊM BIÊN GIỚI
NGƯỜI LÍNH THÁI VÀ CHIẾC ĐÈN PIN GIỮA ĐÊM BIÊN GIỚI
Câu chuyện thời hoa lửa nơi vùng cao Sơn Lương
Ông Lường Văn Khoa, sinh năm 1958, là người dân tộc Thái hiện đang sinh sống tại Xã Sơn Lương. Trong ngăn tủ gỗ nhỏ cạnh bàn thờ gia đình, ông vẫn giữ một chiếc đèn pin cũ đã hoen gỉ theo thời gian.
Chiếc đèn ấy từng theo ông đi qua những năm tháng chiến tranh ác liệt nơi biên giới phía Bắc.
Với người lính già, đó không chỉ là vật dụng quân đội mà còn là ánh sáng của niềm tin, của tình đồng đội và khát vọng được trở về quê hương.
Ngày còn nhỏ, ông lớn lên trong một gia đình nghèo ở vùng núi Sơn Lương. Cuộc sống của bà con dân tộc Thái khi ấy còn rất thiếu thốn. Những đêm mất điện, cả nhà chỉ có ánh lửa bập bùng từ bếp củi để sinh hoạt.
Cha ông thường nói:
“Dù trong bóng tối cũng phải biết tìm ánh sáng mà đi.”
Những lời dạy giản dị ấy theo ông suốt cả cuộc đời.
Năm 1979, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, chàng trai Lường Văn Khoa viết đơn tình nguyện nhập ngũ dù mẹ già luôn lo lắng.
Trước ngày con trai lên đường, người cha lặng lẽ đưa cho ông chiếc đèn pin nhỏ đã dùng nhiều năm rồi nói:
“Đường đời có lúc tối tăm, nhưng phải giữ cho mình một ánh sáng.”
Mang theo chiếc đèn pin bên mình, ông lên đường vào đơn vị trinh sát làm nhiệm vụ tuần tra nơi tuyến đầu biên giới.
Những năm tháng quân ngũ vô cùng gian khổ. Người lính trinh sát thường phải hành quân ban đêm qua rừng sâu núi đá để tránh sự phát hiện của đối phương.
Một đêm cuối năm 1980 là ký ức mà ông không bao giờ quên.
Hôm ấy tổ trinh sát của ông nhận nhiệm vụ vượt qua một khu vực núi đá hiểm trở để chuyển thông tin tới đơn vị phía trước.
Trời tối đen như mực, mưa phùn kéo dài khiến đường rừng trơn trượt vô cùng nguy hiểm.
Cả tổ phải men theo mép vực giữa màn sương dày đặc.
Trong lúc di chuyển, bất ngờ một chiến sĩ trẻ bị trượt chân rơi xuống đoạn dốc sâu.
Tiếng kêu cứu vang lên giữa đêm tối khiến ai cũng hoảng hốt.
Không chút chần chừ, ông Lường Văn Khoa bật chiếc đèn pin của cha rồi buộc dây vào người để xuống cứu đồng đội.
Ánh sáng nhỏ bé từ chiếc đèn pin soi lờ mờ giữa màn mưa lạnh nhưng đủ để ông nhìn thấy người chiến sĩ đang mắc kẹt giữa bụi cây dưới vực.
Ông kể lại:
“Lúc ấy tôi chỉ nghĩ phải đưa bằng được đồng đội lên trên.”
Sau gần một giờ vật lộn giữa bùn đất và đá sắc nhọn, ông cùng mọi người cuối cùng cũng cứu được chiến sĩ kia an toàn.
Nhưng trong lúc trèo lên, chiếc đèn pin bị va mạnh vào đá, mặt kính nứt vỡ một góc.
Ông xúc động nhớ lại:
“Khi nhìn ánh đèn vẫn còn sáng, tôi thấy như cha mình đang ở cạnh động viên.”
Sau đêm ấy, chiếc đèn pin trở thành vật quý giá nhất của ông trong suốt những năm còn lại của thời quân ngũ.
Nhiều đồng đội thường nói vui:
“Có ánh đèn của Khoa là có đường để đi.”
Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về Xã Sơn Lương. Quê hương ngày ấy còn nghèo nhưng hòa bình đã trở lại trên khắp núi rừng Tây Bắc.
Ông cùng gia đình chăm chỉ làm ruộng, trồng quế và chăn nuôi để phát triển kinh tế. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng ông luôn sống lạc quan và sẵn sàng giúp đỡ bà con trong bản.
Ông còn tích cực tham gia công tác hội cựu chiến binh, thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thanh niên địa phương nghe để giáo dục lòng yêu nước.
Trong căn nhà sàn nhỏ giữa núi rừng Sơn Lương, chiếc đèn pin cũ năm xưa vẫn được ông lau chùi cẩn thận và đặt cạnh những tấm huân huy chương đã bạc màu.
Mỗi lần nhìn ánh đèn nhỏ ấy, ông lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ nơi biên giới — nơi có bóng tối của chiến tranh nhưng cũng đầy ánh sáng của tình người và tình đồng đội.
Ông thường dặn con cháu:
“Dù cuộc sống khó khăn thế nào cũng phải giữ cho mình niềm tin và lòng tốt.”
Câu chuyện của ông Lường Văn Khoa là hình ảnh đẹp về người lính dân tộc Thái vùng cao Tây Bắc — bình dị, gan dạ và giàu nghị lực. Những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc trong thời hoa lửa không thể nào quên.


