NGƯỜI LÍNH THÁI VÀ TIẾNG KHÈN BÊN SƯỜN NÚI
NGƯỜI LÍNH THÁI VÀ TIẾNG KHÈN BÊN SƯỜN NÚI
Câu chuyện thời hoa lửa nơi vùng cao Sơn Lương
Ông Lường Văn Sáng, sinh năm 1956, là người dân tộc Thái hiện đang sinh sống tại Xã Sơn Lương. Dù tuổi đã cao nhưng mỗi khi bản làng có lễ hội, ông vẫn mang chiếc khèn gỗ cũ ra thổi những điệu nhạc quen thuộc của núi rừng Tây Bắc.
Ít ai biết rằng chiếc khèn ấy đã từng theo ông đi qua những năm tháng chiến tranh đầy bom đạn nơi biên giới phía Bắc.
Ngày còn nhỏ, ông lớn lên trong căn nhà sàn nằm bên sườn núi Sơn Lương. Cuộc sống của bà con dân tộc Thái khi ấy tuy nghèo khó nhưng luôn chan chứa tình người. Những đêm trăng sáng, thanh niên trong bản thường tụ tập múa xòe, thổi khèn và hát giao duyên bên bếp lửa.
Cha ông là người thổi khèn rất hay. Từ nhỏ, ông đã được cha dạy từng điệu khèn của dân tộc Thái.
Cha ông thường nói:
“Tiếng khèn không chỉ để vui mà còn giữ hồn của quê hương mình.”
Năm 1979, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, chàng trai Lường Văn Sáng tình nguyện nhập ngũ dù gia đình còn rất khó khăn.
Trước ngày lên đường, cha ông lặng lẽ trao lại chiếc khèn gỗ đã theo mình nhiều năm rồi dặn:
“Khi nhớ nhà thì hãy thổi khèn để nhớ mình còn quê hương phía sau.”
Mang theo chiếc khèn bên mình, ông lên đường vào đơn vị công binh làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển vật tư cho tuyến đầu.
Những năm tháng quân ngũ vô cùng gian khổ. Bộ đội phải làm việc giữa núi đá hiểm trở, nhiều hôm vừa đào đường vừa tránh pháo kích.
Một đêm mùa đông năm 1980, đơn vị của ông vừa hoàn thành nhiệm vụ sửa đường cho đoàn xe quân sự đi qua. Sau nhiều giờ làm việc liên tục dưới mưa rét, ai cũng mệt mỏi và nhớ nhà.
Đêm ấy, giữa núi rừng biên giới lạnh buốt, ông Lường Văn Sáng lặng lẽ lấy chiếc khèn gỗ ra thổi.
Tiếng khèn vang vọng giữa màn sương dày đặc, lúc trầm buồn da diết, lúc mạnh mẽ như tiếng gọi từ quê hương Tây Bắc.
Những người lính ngồi quanh bếp lửa im lặng lắng nghe. Có người cúi đầu vì nhớ gia đình, có người lặng lẽ lau nước mắt.
Ông kể:
“Lúc ấy ai cũng nhớ nhà, nhưng nghe tiếng khèn thì thấy như quê hương đang ở rất gần.”
Nhưng ngay trong đêm hôm đó, đơn vị bất ngờ nhận lệnh khẩn cấp lên đường sửa một đoạn đường vừa bị phá hủy sau trận pháo kích.
Trong lúc làm nhiệm vụ giữa trời tối, một chiến sĩ trẻ bị đất đá đổ xuống đè trúng chân.
Không chút chần chừ, ông Lường Văn Sáng cùng đồng đội lao tới đào đất cứu người giữa tiếng pháo vọng lại từ xa.
Đất đá lạnh buốt khiến bàn tay ai cũng rớm máu nhưng không ai bỏ cuộc.
Sau gần một giờ, họ cuối cùng cũng đưa được người đồng đội ra ngoài an toàn.
Ông xúc động nhớ lại:
“Chiến tranh khiến người ta hiểu rằng đồng đội quý như người thân của mình.”
Sau nhiều năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về Xã Sơn Lương. Quê hương ngày ấy vẫn còn nhiều khó khăn nhưng hòa bình đã mang lại niềm hy vọng mới cho bản làng.
Ông cùng gia đình chăm chỉ làm ruộng, trồng quế và chăn nuôi để ổn định cuộc sống. Dù cuộc sống còn vất vả nhưng ông luôn sống chan hòa và giúp đỡ bà con trong bản.
Ông còn tích cực tham gia công tác hội cựu chiến binh, thường xuyên kể chuyện chiến tranh cho thanh niên trong xã để giáo dục lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết.
Trong căn nhà sàn nhỏ giữa núi rừng Sơn Lương, chiếc khèn gỗ năm xưa vẫn được ông treo cẩn thận bên cạnh bộ quân phục cũ và những tấm huân huy chương đã bạc màu theo năm tháng.
Mỗi khi chiều xuống, tiếng khèn của người lính già lại vang lên bên sườn núi yên bình. Âm thanh ấy như kể lại câu chuyện về một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng chan chứa tình đồng đội và tình yêu quê hương đất nước.
Ông thường dặn con cháu:
“Con người có thể đi rất xa nhưng đừng bao giờ quên tiếng gọi của quê hương mình.”
Câu chuyện của ông Lường Văn Sáng là hình ảnh đẹp về người lính dân tộc Thái vùng cao Tây Bắc — giản dị, dũng cảm và giàu tình nghĩa. Những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc trong thời hoa lửa năm xưa.



