Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH THẦM LẶNG GIỮ KHO Ở CHIẾN TRƯỜNG DẦU TIẾNG

Cựu chiến binh Phạm Đình Chủ nhập ngũ năm 1974, khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ bước vào giai đoạn quyết định. Trong thời gian công tác tại chiến trường miền Đông Nam Bộ, bác được giao nhiệm vụ bảo vệ kho hậu cần chiến lược tại khu vực Dầu Tiếng. Với cương vị chiến sĩ bảo đảm hậu cần, bác âm thầm góp sức giữ vững nguồn tiếp tế cho các đơn vị chiến đấu. Những năm tháng ấy đã trở thành ký ức sâu đậm của một thời hoa lửa không thể nào quên.

Thanh Hóa25/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong câu chuyện về đời lính, bác Phạm Đình Chử ít khi nhắc đến bản thân, mà thường nói về nhiệm vụ và đồng đội. Bác bảo:
“Lính giữ kho không ra mặt trận, nhưng kho mà mất thì coi như đánh không nổi.”

Sau khi nhập ngũ năm 1974, bác được biên chế vào Đơn vị bảo đảm hậu cần chiến trường thuộc Bộ Tư lệnh Trường Sơn, giữ chức vụ chiến sĩ kho vận, cấp bậc Hạ sĩ 2. Đơn vị của bác đóng quân tại chiến trường Dầu Tiếng, tỉnh Bình Dương, một địa bàn rừng núi xen kẽ đồn điền cao su, thường xuyên bị máy bay địch trinh sát và đánh phá.

Nhiệm vụ chính của bác là canh gác, bảo quản lương thực, vũ khí và quân trang phục vụ cho các đơn vị chủ lực đang chiến đấu ở tuyến trước. Công việc tưởng chừng ít tiếng súng, nhưng lại luôn căng thẳng. Bác kể:
“Ban ngày phải ngụy trang kho kín như rừng thật, ban đêm thì thay nhau canh gác, chỉ cần sơ suất là bom có thể trút xuống ngay.”

Kỷ niệm khiến bác nhớ nhất là một lần kho bị lộ dấu vết sau cơn mưa lớn. Địch nghi ngờ có mục tiêu nên cho máy bay quần thảo liên tục. Đơn vị nhận lệnh di chuyển khẩn cấp. Trong đêm, bác cùng đồng đội tháo dỡ từng thùng hàng, gùi sâu vào rừng. “Vai đau rát, chân lún bùn, nhưng không ai dám nghỉ. Lúc đó chỉ nghĩ, giữ được kho là giữ được sinh mạng của bao nhiêu người ngoài mặt trận,” bác kể, giọng chậm và chắc.

Có những ngày thiếu gạo, anh em phải ăn củ rừng, rau rừng thay cơm. Bom nổ gần kho, đất đá rung chuyển, nhưng mọi người vẫn bám trụ. Bác nói một câu mà tôi nhớ mãi:
“Kho còn, đơn vị còn. Đó là mệnh lệnh không cần nhắc lại.”

Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, bác tiếp tục phục vụ trong quân đội, tham gia bảo vệ kho tàng, thu gom vũ khí và ổn định hậu cần tại các vùng mới giải phóng ở miền Đông Nam Bộ. Với quá trình công tác bền bỉ suốt mười năm quân ngũ, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng BaHuân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Ba vì thành tích phục vụ lâu dài và tinh thần trách nhiệm cao.

Năm 1984, bác xuất ngũ, trở về quê hương thôn Dư Khánh. Rời xa rừng sâu, kho tàng và những đêm gác lặng lẽ, nhưng ký ức về thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên trong bác. Như bác từng tâm sự:
“Không phải ai cũng ra trận bắn súng, nhưng ai cũng góp một phần để đất nước có ngày yên bình.”

Câu chuyện của bác Phạm Đình Chử là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người lính hậu cần – những con người đã lặng lẽ giữ vững hậu phương giữa chiến trường ác liệt, góp phần làm nên thắng lợi trọn vẹn của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn