NGƯỜI LÍNH THẦM LẶNG GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG TÊN
Qua câu chuyện của chú, tôi không còn nhìn chiến tranh bằng những trang sử khô khan, mà bằng hình ảnh của một con người lặng lẽ đi qua năm tháng mà không cần được gọi tên. Có lẽ, điều đáng trân trọng nhất không nằm ở việc chú đã làm được những gì, mà là cách chú âm thầm góp một phần tuổi trẻ để đổi lấy sự bình yên hôm nay—một sự hy sinh đủ lớn để thế hệ sau phải sống sao cho xứng đáng.”



