NGƯỜI LÍNH THẦM LẶNG QUÊ TÔI
Hơn hai mươi năm khoác màu áo lính, đi qua biết bao chiến trường ác liệt nhưng ông Vượng đã góp phần bảo vệ gìn giữ hòa bình cho Tổ Quốc. Những huân chương cao quý cùng cuộc sống giản dị hôm nay chính là minh chứng cho một cuộc đời đầy sự cống hiến thầm lặng và tự hào.
Những năm tháng chiến tranh là chuỗi ngày khốc liệt, căng go khiến bất cứ ai nhắc đến cũng không khỏi rùng mình, thương xót. Thế nhưng giữa cơn bão lửa ấy, chàng thanh niên Đặng Văn Vượng vẫn sẵn sàng dâng hiến cả tuổi xuân để bước theo lí tưởng cao đẹp vì Tổ Quốc.
Ông xuất thân trong một gia đình bình thường,lớn lên từ những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó-nơi không có tiếng cười rộn ràng mà chỉ có bom đạn, khói bụi và sự mất mát. Năm 1965, khi cuộc kháng chiến đang diễn ra ác liệt, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông Vượng được biên chế vào Trung đoàn 739 công binh làm nhiệm vụ bắc cầu phục vụ cho tên lửa báo binh, cơ động chiến đấu để chống lại sự phá hoại của máy bay địch ở Miền Bắc. Dẫu biết rằng đây là công việc rất nguy hiểm và phải trả giá bằng mạng sống nhưng ông và đồng đội vẫn kiên cường tiến bước về phía trước.
Đó là năm tháng chiến đấu gian khổ, dù phải đối mặt với vô vàn hiểm nguy và có lúc cận kề ranh giới sinh tử, nhưng ông lại không hề sợ hãi, nản chí mà luôn giữ vững niềm tin vào ngày mai độc lập. Không cho phép bản thân dừng lại, ông tiếp tục hành quân vào miền Nam, trực tiếp tham gia nhiều trận chiến ác liệt, góp phần quan trọng vào công cuộc giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.Khi chiến tranh kết thúc, thay vì chọn cuộc sống bình yên, ông vẫn quyết định gắn bó với màu áo lính, tiếp tục cống hiến sức mình cho Nước Nhà . Ông tham gia bảo vệ biên giới Tây Nam, cùng đồng đội giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng của quê hương. Không chỉ vậy, ông còn thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả, sát cánh hỗ trợ nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng, góp phần mang lại hòa bình và ổn định cho khu vực. Những năm tháng ấy đã khắc sâu hình ảnh một người lính quả cảm, giàu lý tưởng và luôn đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết.
Với nhiều năm cống hiến không ngừng nghỉ, đến năm 1985, ông nghỉ hưu với chức vụ Tiểu đoàn trưởng, quân hàm Đại úy. Trong suốt quá trình phục vụ, ông đã được Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Quân giải phóng, Huân chương hạng Nhì, hạng Ba và Huân chương Chiến công — những minh chứng cho lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của ông. Cuối cùng năm tháng máu lửa đang dần khép lại và mở ra một cuộc đời, một hành trình mới cho những người lính đã không ngại gian khổ, hi sinh để dành lấy hòa bình độc lập- tự do cho nhân dân, nước nhà. Và sau tất cả, điều còn lại với ông chỉ là sự bình yên- không còn lo âu, hay tiếng bom đạn vang lên.
Trở về cuộc sống đời thường, ông Vượng luôn giữ lối sống giản dị, gần gũi và thường xuyên chia sẻ câu chuyện chiến đấu cho các em trẻ. Đối với em, ông không chỉ là niềm tự hào của địa phương mà còn là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên cường.
Câu chuyện cuộc đời và những trải nghiệm của ông Vượng giúp em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng cả mồ hôi, nước mắt, sương máu và cả tuổi trẻ của những người lính. Vì vậy, thế hệ trẻ chúng em cần trân trọng quá khứ, cố gắng học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh ấy, góp phần xây dựng quê hương và đất nước ngày càng phát triển.



