NGƯỜI LÍNH THÀNH CỔ – 35 NĂM GẮN BÓ VỚI QUÂN ĐỘI
Có những người lính chỉ dành một vài năm tuổi trẻ cho chiến trường rồi trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng cũng có những người sau khi chiến tranh kết thúc vẫn tiếp tục ở lại trong quân ngũ, đi qua nhiều chặng đường của đất nước và dành phần lớn cuộc đời mình để phục vụ Quân đội. Cựu chiến binh Nguyễn Hữu Tương, người con của phường Quảng Châu, thành phố Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, là một người lính như thế. Từ ngày nhập ngũ tháng 1 năm 1971 đến khi xuất ngũ tháng 9 năm 2006, ông có hơn 35 năm gắn bó với quân đội. Trong những năm tháng đầu tiên, ông trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có mặt tại mặt trận Quảng Trị, Thành cổ Quảng Trị. Sau chiến tranh, ông tiếp tục thực hiện nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biên giới và xây dựng Quân đội, từng bước trưởng thành từ Tiểu đội trưởng đến Trung đội trưởng và cán bộ.
Ông Nguyễn Hữu Tương sinh ngày 10 tháng 10 năm 1952, quê tại phường Quảng Châu, thành phố Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa.
Tháng 1 năm 1971, khi mới 18 tuổi, ông lên đường nhập ngũ.
Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra quyết liệt.
Những người thanh niên Việt Nam ở khắp các miền quê lần lượt lên đường.
Và chàng trai trẻ Nguyễn Hữu Tương cũng rời quê hương.
Phía sau ông là gia đình, là quê hương Quảng Châu, là những con đường và cuộc sống thân thuộc.
Phía trước là màu áo lính và một hành trình mà khi ấy có lẽ ông chưa thể hình dung sẽ kéo dài hơn ba thập kỷ.
C7-D2-E48 – những năm tháng đầu đời quân ngũ
Ông Nguyễn Hữu Tương thuộc C7-D2-E48, Sư đoàn 320B, đơn vị sau này là Sư đoàn 390, Quân đoàn 1.
Những ngày đầu trong quân đội là quá trình rèn luyện để một thanh niên trở thành người lính.
Học tập.
Huấn luyện.
Rèn luyện kỷ luật.
Làm quen với cuộc sống tập thể.
Và quan trọng nhất là học cách phối hợp với đồng đội trong mọi nhiệm vụ.
Nhưng quá trình trưởng thành ấy không chỉ diễn ra trên thao trường.
Nó còn diễn ra trên chiến trường.
Và với ông Tương, một trong những dấu ấn sâu sắc nhất chính là mặt trận Quảng Trị.
Quảng Trị – nơi tuổi trẻ được tôi luyện
Quảng Trị là một trong những địa danh gắn liền với những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Đối với người lính trẻ Nguyễn Hữu Tương, đây không chỉ là một địa danh trên bản đồ.
Đó là nơi ông cùng đồng đội trải qua những ngày tháng đầy thử thách.
Chiến trường đòi hỏi người lính phải có sức chịu đựng.
Phải có kỷ luật.
Phải biết phối hợp.
Và phải giữ vững tinh thần trong những hoàn cảnh khó khăn nhất.
Từ một người lính trẻ, ông dần trưởng thành qua thực tiễn chiến đấu.
Thành cổ Quảng Trị – ký ức không thể quên
Trong hành trình quân ngũ của ông Nguyễn Hữu Tương, Thành cổ Quảng Trị là một địa danh đặc biệt.
Nơi đây đã trở thành biểu tượng cho sự khốc liệt và sự hy sinh trong cuộc chiến tranh.
Đối với những người từng có mặt tại chiến trường Quảng Trị, ký ức về nơi này không chỉ là ký ức về chiến đấu.
Đó còn là ký ức về đồng đội.
Về những ngày tháng gian khổ.
Về những người đã cùng mình sát cánh.
Và về những người đã không thể trở về.
Thời gian có thể khiến nhiều chi tiết của quá khứ dần phai mờ.
Nhưng những ký ức về đồng đội và chiến trường thường ở lại rất lâu trong tâm trí người lính.
Từ người lính đến Tiểu đội trưởng
Trong quân đội, sự trưởng thành của một người lính được thể hiện không chỉ ở thời gian phục vụ mà còn ở trách nhiệm được giao.
Ông Nguyễn Hữu Tương từng đảm nhiệm vị trí Tiểu đội trưởng.
Đó là bước chuyển từ một người thực hiện nhiệm vụ sang một người bắt đầu chịu trách nhiệm trực tiếp với những người lính khác.
Một Tiểu đội trưởng phải biết tổ chức công việc.
Phải nắm tình hình chiến sĩ.
Phải duy trì kỷ luật.
Và phải làm gương.
Đặc biệt trong điều kiện chiến trường, người chỉ huy phải có khả năng đưa ra quyết định trong những hoàn cảnh khó khăn.
Trung đội trưởng – trách nhiệm lớn hơn
Qua quá trình rèn luyện và công tác, ông tiếp tục trưởng thành lên vị trí Trung đội trưởng.
Nếu Tiểu đội trưởng quản lý một nhóm chiến sĩ nhỏ thì Trung đội trưởng phải có khả năng tổ chức và chỉ huy một đơn vị lớn hơn.
Trách nhiệm cũng vì thế mà lớn hơn.
Một người Trung đội trưởng không chỉ cần có năng lực chuyên môn.
Họ còn phải biết xây dựng tinh thần đoàn kết trong đơn vị.
Biết động viên chiến sĩ.
Biết đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích cá nhân.
Và phải là người mà cấp dưới có thể tin tưởng.
Chiến tranh kết thúc – nhiệm vụ chưa dừng lại
Năm 1975, đất nước thống nhất.
Nhiều người lính trở về quê hương.
Nhưng đối với ông Nguyễn Hữu Tương, con đường quân ngũ vẫn tiếp tục.
Ông không rời quân đội.
Sau chiến tranh, nhiệm vụ của Quân đội Nhân dân Việt Nam tiếp tục mở rộng sang những nhiệm vụ mới: bảo vệ chủ quyền biên giới và xây dựng quân đội trong thời bình.
Từ người lính từng chiến đấu ở Quảng Trị, ông bước sang một chặng đường mới.
Không còn chỉ là chiến đấu trong chiến tranh.
Mà còn là xây dựng lực lượng.
Huấn luyện.
Rèn luyện.
Duy trì kỷ luật.
Và chuẩn bị cho những nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong hoàn cảnh mới.
35 năm trong màu áo lính
Điều đặc biệt trong câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Tương nằm ở thời gian phục vụ.
Từ tháng 1 năm 1971 đến tháng 9 năm 2006, ông đã dành hơn 35 năm cho quân đội.
Đó là phần lớn quãng đời trưởng thành của một con người.
Tuổi trẻ của ông gắn với chiến tranh.
Tuổi trung niên gắn với xây dựng quân đội.
Và trong suốt hành trình ấy, màu áo lính gần như trở thành một phần của cuộc đời ông.
Hơn ba thập kỷ.
Một khoảng thời gian đủ dài để đất nước trải qua nhiều thay đổi.
Đủ dài để một người lính từ tuổi 18 trở thành một người cán bộ trưởng thành.
Nhưng tinh thần trách nhiệm với quân đội vẫn được giữ xuyên suốt.
Từ chiến trường đến thời bình
Một người lính thời chiến và một người quân nhân thời bình có thể đảm nhiệm những công việc khác nhau.
Nhưng nền tảng vẫn giống nhau:
Kỷ luật.
Trách nhiệm.
Tinh thần đồng đội.
Ý thức phục vụ Tổ quốc.
Ông Nguyễn Hữu Tương đã đi qua cả hai giai đoạn ấy.
Ông từng là người lính trên mặt trận Quảng Trị.
Từng đứng trong đội hình chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị.
Sau đó tiếp tục ở lại quân đội, tham gia nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biên giới và xây dựng lực lượng.
Đó là một hành trình dài, nối liền hai thời kỳ của đất nước.
Những người đồng đội năm xưa
Có lẽ điều ở lại sâu sắc nhất với một người lính sau hàng chục năm không phải là cấp bậc hay chức vụ.
Mà là những người đã từng sát cánh bên mình.
Những người cùng hành quân.
Cùng ăn một bữa cơm.
Cùng chia sẻ những ngày gian khó.
Cùng đứng bên nhau giữa chiến trường.
Và có những người đã nằm lại.
Với ông Nguyễn Hữu Tương, những năm tháng ở Quảng Trị chắc hẳn luôn gắn với ký ức về một thế hệ đồng đội như thế.
Thời gian đã trôi qua.
Nhưng tình đồng đội của những người từng cùng nhau đi qua chiến tranh thường không dễ mất đi.
Ngày rời quân ngũ
Tháng 9 năm 2006, sau hơn 35 năm phục vụ, ông Nguyễn Hữu Tương xuất ngũ.
Ngày ấy, ông đã không còn là chàng trai 18 tuổi của tháng 1 năm 1971.
Hơn ba thập kỷ đã đi qua.
Một đời người quân nhân khép lại.
Nhưng phía sau là một hành trình đáng nhớ:
Từ Quảng Châu, Sầm Sơn đến Quảng Trị.
Từ một người lính đến Tiểu đội trưởng.
Từ Tiểu đội trưởng đến Trung đội trưởng và cán bộ.
Từ chiến tranh đến hòa bình.
Từ chiến đấu đến xây dựng quân đội.
Một đời người gắn với Quân đội
Có những người chỉ khoác áo lính trong vài năm.
Nhưng cũng có những người dành phần lớn cuộc đời mình cho quân đội.
Ông Nguyễn Hữu Tương thuộc về thế hệ thứ hai.
Hơn 35 năm, ông đã chứng kiến những đổi thay rất lớn của đất nước và quân đội.
Ông bước vào quân ngũ khi chiến tranh còn đang diễn ra.
Trưởng thành trên chiến trường Quảng Trị.
Tiếp tục phục vụ sau ngày đất nước thống nhất.
Tham gia bảo vệ chủ quyền biên giới.
Và góp phần xây dựng quân đội trong thời bình.
Đó không chỉ là một quá trình công tác.
Đó là một phần cuộc đời.
Người lính Thành cổ – một hành trình không ngừng nghỉ
Hơn nửa thế kỷ kể từ ngày ông Nguyễn Hữu Tương bước vào quân ngũ, những năm tháng ấy đã trở thành ký ức.
Nhưng mỗi địa danh vẫn mang một câu chuyện.
Quảng Châu là nơi ông sinh ra.
Quảng Trị là nơi tuổi trẻ được tôi luyện.
Thành cổ Quảng Trị là nơi lưu giữ những ký ức chiến trường.
Quân đội là nơi ông dành hơn 35 năm của cuộc đời.
Và những người đồng đội là những người đã cùng ông viết nên hành trình ấy.
Từ năm 1971 đến 2006, ông đã đi qua một chặng đường dài cùng đất nước.
35 năm không chỉ là một con số. Đó là 35 năm tuổi trẻ, tuổi trưởng thành và những năm tháng cống hiến được đặt trong màu áo lính.
Có lẽ điều đáng quý nhất trong câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Tương không nằm ở những chức vụ đã đảm nhiệm.
Mà nằm ở việc ông đã giữ trọn một hành trình phục vụ quân đội từ những năm tháng chiến tranh đến thời bình.
Từ người lính trẻ năm nào đến người cán bộ khi rời quân ngũ, ông đã chứng kiến và góp phần vào nhiều chặng đường của đất nước.
Chiến tranh có thể kết thúc, nhưng trách nhiệm của người lính với Tổ quốc không chỉ được đo bằng những năm tháng cầm súng. Nó còn được thể hiện qua những năm tháng xây dựng, rèn luyện và bảo vệ thành quả của hòa bình.
Và câu chuyện của người cựu chiến binh Nguyễn Hữu Tương chính là câu chuyện về một thế hệ đã sống như vậy:
Sinh ra từ quê hương Sầm Sơn – trưởng thành trong quân đội – đi qua chiến tranh – tiếp tục cống hiến trong hòa bình – và trở về với ký ức của hơn 35 năm trong màu áo lính.



