Người lính Thành Cổ – ký ức Mùa hè đỏ lửa của ông Bùi Hữu Sơn
Trên vùng quê yên bình của Triệu Phong hôm nay, ít ai hình dung được nơi đây từng là điểm xuất phát của biết bao người con ra trận. Ông Bùi Hữu Sơn – một trong những người lính năm xưa – vẫn lặng lẽ sống giữa đời thường, mang theo ký ức không thể nào quên về “Mùa hè đỏ lửa” năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị.
Năm ấy, ông Sơn còn rất trẻ. Khi chiến trường Quảng Trị trở thành tâm điểm khốc liệt nhất, ông cùng đồng đội được điều động về bảo vệ Thành Cổ – nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi của biết bao chiến sĩ.
Ông kể, những ngày tháng ấy không thể gọi là sống bình thường. Bom đạn dội xuống liên tục, ngày cũng như đêm. Đất trời rung chuyển, không gian đặc quánh mùi khói súng. Có những lúc, vừa đào xong hầm trú ẩn thì bom lại đánh sập, buộc phải đào lại từ đầu. Người lính không có thời gian để sợ hãi, chỉ biết bám trụ, giữ từng vị trí, từng đoạn hào.
Trong suốt 81 ngày đêm, Thành Cổ trở thành “tọa độ lửa”. Ông Sơn cùng đồng đội chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Lương thực khan hiếm, nước uống phải chia từng ngụm. Có khi nhiều ngày liền chỉ ăn vội nắm cơm nguội, uống nước mưa, rồi lại lao vào trận địa.
Nhưng điều ám ảnh nhất với ông không phải là đói khát hay gian khổ, mà là sự hy sinh của đồng đội. Ông vẫn nhớ rõ những gương mặt đã từng kề vai sát cánh. Có người vừa còn nói cười, chia nhau điếu thuốc, phút sau đã ngã xuống dưới làn bom đạn. Có người bị thương nặng nhưng vẫn nắm chặt súng, quyết không rời vị trí.
Ông Sơn nghẹn lại khi nhắc đến một người bạn thân. Trong một trận đánh ác liệt, người bạn ấy đã lao lên giữ chốt để đồng đội rút lui an toàn. Khi trận chiến kết thúc, người bạn không còn trở về. “Chúng tôi không kịp chôn cất tử tế, chỉ kịp phủ lên một lớp đất mỏng rồi tiếp tục chiến đấu…”, ông kể, giọng trầm xuống.
Giữa khói lửa, điều giữ cho họ đứng vững chính là niềm tin. Tin rằng phía sau là quê hương, là gia đình, là những người đang chờ đợi. Tin rằng nếu họ lùi bước, đất nước sẽ không có ngày hòa bình.
Khi chiến dịch kết thúc, Thành Cổ Quảng Trị vẫn đứng vững, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Hàng nghìn chiến sĩ đã nằm lại nơi đây, tuổi đời còn rất trẻ. Ông Sơn may mắn sống sót trở về, nhưng một phần tuổi trẻ của ông đã mãi ở lại với dòng sông Thạch Hãn và những bức tường đổ nát của Thành Cổ.
Hòa bình lập lại, ông trở về quê hương Triệu Phong, bắt đầu lại cuộc sống từ hai bàn tay trắng. Nhưng ký ức về “Mùa hè đỏ lửa” vẫn luôn hiện hữu. Mỗi lần trở lại Thành Cổ, đứng trước dòng sông Thạch Hãn, ông lại thả hoa, lặng lẽ tưởng nhớ những đồng đội đã ngã xuống.
Giờ đây, khi đã bước sang tuổi xế chiều, ông Sơn thường kể lại câu chuyện của mình cho con cháu. Không phải để nhắc lại đau thương, mà để thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người.
Câu chuyện của ông – cũng như của hàng nghìn người lính Thành Cổ – là minh chứng cho một thời kỳ lịch sử bi tráng. “Mùa hè đỏ lửa” năm 1972 đã lùi xa, nhưng ký ức về nó vẫn còn sống mãi, như một lời nhắc nhở về giá trị của độc lập, tự do và hòa bình.


