Thân nhân liệt sĩ, người có công

Người lính Thành cổ Quảng Trị – Từ chiến trường đến những tác phẩm điêu khắc

Năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong suốt những ngày tháng ấy, nơi đây liên tục hứng chịu bom đạn. Dưới những trận mưa bom, những người lính vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu để giữ từng tấc đất. Trong số những người từng trực tiếp bảo vệ Thành cổ có cựu chiến binh Trần Đình An – một người lính đã gửi lại nơi đây một phần tuổi trẻ của mình.

Hà Tĩnh24/08/2026Xã Tri Lễ (Đoàn xã Tri Lễ)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong suốt những ngày tháng ấy, nơi đây liên tục hứng chịu bom đạn. Dưới những trận mưa bom, những người lính vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu để giữ từng tấc đất. Trong số những người từng trực tiếp bảo vệ Thành cổ có cựu chiến binh Trần Đình An – một người lính đã gửi lại nơi đây một phần tuổi trẻ của mình.

Khi ấy, ông Trần Đình An còn rất trẻ. Như bao người lính khác, ông rời quê hương lên đường với hành trang giản dị và một niềm tin lớn lao: đất nước nhất định sẽ có ngày hòa bình, thống nhất. Những ngày chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị đã trở thành những ký ức sâu sắc không thể phai mờ trong cuộc đời ông.

Thành cổ những ngày ấy gần như không có phút giây bình yên. Bom đạn dội xuống liên tục, đất đá tung lên, khói lửa bao trùm. Người lính phải sống trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, vừa chiến đấu vừa tìm cách bảo vệ đồng đội. Có những lúc trận địa bị bom phá tan, nhưng khi tiếng bom vừa dứt, những người còn lại lại tiếp tục củng cố vị trí và sẵn sàng bước vào trận chiến mới.

Điều khiến người lính nhớ mãi không chỉ là sự khốc liệt của chiến tranh mà còn là tình đồng chí, đồng đội. Trong hoàn cảnh sinh tử, những người lính nương tựa vào nhau để sống và chiến đấu. Một lời động viên, một ngụm nước được chia sẻ hay một bàn tay kéo người đồng đội đứng dậy đều trở thành những kỷ niệm quý giá.

Có những người đồng đội đã chiến đấu bên ông rồi mãi mãi nằm lại. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ chưa kịp thực hiện. Những người còn sống tiếp tục chiến đấu, nhưng trong lòng luôn mang theo hình bóng của những người đã hy sinh. Chính những ký ức ấy trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời của người lính Trần Đình An.

Sau khi chiến tranh kết thúc, ông trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng chiến trường năm xưa chưa bao giờ thực sự rời khỏi ký ức. Những hình ảnh về Thành cổ, về đồng đội, về những ngày tháng bom đạn vẫn luôn hiện hữu. Có lẽ chính từ những ký ức ấy, con đường nghệ thuật của ông đã trở thành một cách để lưu giữ quá khứ.

Sau này, ông Trần Đình An trở thành một nhà điêu khắc. Từ một người từng cầm súng chiến đấu, ông chuyển sang cầm đục, cầm dụng cụ điêu khắc để tạo nên những hình khối mang theo ký ức của một thời chiến tranh. Nếu trước đây ông chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất, thì sau này ông dùng nghệ thuật để gìn giữ những câu chuyện của những người đã sống và hy sinh trên mảnh đất ấy.

Mỗi tác phẩm nghệ thuật không chỉ là một hình khối vô tri. Đằng sau đó có thể là ký ức về một người đồng đội, một trận đánh, một gương mặt người lính hay một khoảnh khắc giữa chiến trường. Nghệ thuật giúp những ký ức ấy vượt qua thời gian, để thế hệ sau có thể hình dung và cảm nhận phần nào những gì cha anh đã trải qua.

Câu chuyện của cựu chiến binh Trần Đình An là câu chuyện đẹp về một người lính Thành cổ đã đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm, rồi tiếp tục gìn giữ ký ức chiến tranh bằng nghệ thuật. Từ tiếng bom đạn của năm tháng cũ đến những hình khối điêu khắc hôm nay là cả một hành trình của ký ức, lòng biết ơn và sự tri ân.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những người lính năm xưa vẫn nhắc chúng ta rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và sự hy sinh của biết bao thế hệ. Những câu chuyện như của ông Trần Đình An chính là những trang ký ức quý giá, để thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình và biết trân trọng những gì mình đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn