Khác

Người lính thanh niên xung phong Mai Thị Quế Phương

Những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, tại xã Giao Ninh yên bình có một cô gái trẻ tên là Mai Thị Quế Phương. Sinh ra trên vùng quê giàu truyền thống cách mạng, bác lớn lên giữa những mùa lúa chín vàng và những câu chuyện về lòng yêu nước của cha anh. Khi Tổ quốc cần, trái tim tuổi mười tám của bác không ngần ngại lựa chọn con đường gian khổ nhất.

Ninh Bình04/03/2026Cao Thị Hiên (chi đoàn Mầm non Giao Phong)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, tại xã Giao Ninh yên bình có một cô gái trẻ tên là Mai Thị Quế Phương. Sinh ra trên vùng quê giàu truyền thống cách mạng, bác lớn lên giữa những mùa lúa chín vàng và những câu chuyện về lòng yêu nước của cha anh. Khi Tổ quốc cần, trái tim tuổi mười tám của bác không ngần ngại lựa chọn con đường gian khổ nhất.

Năm 1966, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, bác tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Rời mái nhà nhỏ nơi quê hương Giao Ninh, bác cùng đồng đội hành quân vào tuyến lửa giáp biên giới Lào – nơi những con đường huyết mạch vận chuyển lương thực, vũ khí cho chiến trường miền Nam ngày đêm bị bom đạn cày xới.

Nơi rừng núi heo hút, tiếng máy bay gầm rú và bom nổ rung chuyển đất trời đã trở thành âm thanh quen thuộc. Công việc của bác và đồng đội là mở đường, san lấp hố bom, tải đạn, tải gạo, đảm bảo mạch máu giao thông không bị đứt đoạn. Có những đêm mưa rừng xối xả, đất đá sạt lở, cả tiểu đội vẫn kiên cường bám trụ bên cung đường. Ban ngày tránh bom, ban đêm lại thắp đuốc soi đường làm việc. Đôi bàn tay con gái vốn quen với việc đồng áng nay chai sần vì cuốc xẻng, nhưng ánh mắt thì luôn sáng lên niềm tin chiến thắng.

Giáp Lào là nơi khốc liệt bậc nhất. Bom rơi dày đặc, có khi vừa lấp xong hố bom này lại phải lao vào hố bom khác. Đồng đội có người ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi lần như vậy, bác Phương lại lặng lẽ lau nước mắt, siết chặt tay cuốc, tự nhủ phải sống và làm việc thay phần của những người đã hy sinh.

Giữa rừng sâu, những cô gái Thanh niên xung phong vẫn giữ cho mình nét dịu dàng của người con gái quê. Họ chia nhau từng bát cơm độn sắn, cùng hát vang những bài ca cách mạng để át tiếng bom rơi. Trong gian khó, tình đồng đội càng thêm gắn bó, trở thành điểm tựa tinh thần giúp họ vượt qua sợ hãi và hiểm nguy.

Những năm tháng “hoa lửa” ấy đã rèn giũa bác Mai Thị Quế Phương trở thành người phụ nữ kiên cường, giàu nghị lực. Từ cô gái Giao Ninh mộc mạc, bác đã góp một phần tuổi xuân mình vào con đường chiến thắng của dân tộc. Đó là quãng đời không thể nào quên – nơi mồ hôi hòa lẫn với đất đỏ Trường Sơn, nơi lòng dũng cảm được thắp sáng giữa khói bom.

Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, nhắc lại những năm tháng ấy, bác vẫn xúc động nhớ về đồng đội và cung đường giáp Lào năm xưa. Thời hoa lửa ấy đã trở thành niềm tự hào suốt cuộc đời – minh chứng cho tinh thần bất khuất của người con gái xã Giao Ninh trong những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính thanh niên xung phong Mai Thị Quế Phương | Câu chuyện thời hoa lửa