Cựu chiến binh

Người lính thời bình

Hải Phòng12/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Lính giữa thời bình

Giữa tiết trời mùa thu se se lạnh, tôi nhớ tới chú, kể từ khi chú nghỉ công tác Hội Cựu chiến binh xã do điều kiện, nên tôi ít được gặp chú, trước kia khi còn ở cơ quan tôi thường xuyên cùng chú phối hợp những buổi nói chuyện truyền thống với tuổi trẻ đoàn thanh niên hay với các cháu học sinh nhân dịp giải phóng hoàn toàn miền nam hay ngày thành lập Quân đội nhân dân.

Hôm nay tôi vào thăm chú, như gợi lại kỷ niệm xưa ùa về trong con người chú, thế là chú kể cho tôi nghe câu chuyện “ trả lại tên cho em” Lúc đầu tôi cứ tưởng như chuyện tình lãng mạn, sau đó chú trầm ngâm từng câu, từng chữ như gợi lại những năm tháng còn trong quân ngũ.

Đơn vị của chú trước kia là Quân đoàn 3 hay còn gọi là Binh đoàn Tây Nguyên, trong kháng chiến chống Mỹ, quân đoàn được giao toàn bộ địa bàn Tây nguyên hiểm trở, Quân đoàn tự hào là quả đấm thép của Bộ nên trong cuộc tổng tiến công mùa xuân năm 1975 quân đoàn được vinh dự mở chiến dịch đầu tiên. Giải phóng hoàn toàn miền Nam chưa lâu thì Biên giới phía bắc lại sảy ra, đơn vị chú được lệnh di chuyển một cách thần tốc ra bắc để tiếp tục bảo vệ biên cương. Ngày đó đơn vị phần lớn là lính miền bắc nên ai cũng hồ hởi được trở về phía bắc cũng gần nhà, Vậy mà chỉ 8 năm sau khi biên giới Việt Nam –Trung quốc tạm thời lắng xuống thì Quần đảo trường sa, Hoàng xa lại dậy sóng..... giữa năm 1986 đơn vị chú lại có quyết định trở lại Tây nguyên để thực hiện nhiệm vụ bảo vệ trọng yếu của toàn bộ khu vực tây nguyên, khi có lệnh cả từ tướng lĩnh đến anh binh nhì đều nói vui vì Quân đoàn mình là Binh đoàn tây nguyên nên trả lại tên cho em là đúng rồi, chú trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu như nhớ lại kỷ niệm còn đau đáu trong lòng, chú kể khi mới vào lính mới nhà mình toàn miền bắc, anh em đều độ tuổi 19 đôi mươi đi nghĩa vụ, vậy mà khi trở lại Tây nguyên anh em bị sốt rét chết quá nhiều... Lúc đó đất nước ta vẫn còn nghèo, quân đội cũng nằm trong tình trạng đó... Chú nhớ như in khi đó chú đang là Bệnh xá trưởng của lữ đoàn, buổi trưa chú nghe tin có thủ trưởng Bộ tư lệnh xuống kiểm tra, khi đi vào bệnh xá thủ trưởng hỏi chú Bệnh xá có bao nhiêu bệnh nhân đang nằm điều trị gồm những bệnh gì? Chú báo cáo thủ trưởng hôm nay bệnh xá chúng em đang điều trị có 21 bệnh nhân, anh em đều bị sốt rét cả ạ. Có anh em rụng cả tóc, đặc biệt ăn rất kém cứ ngửi mùi cơm là muốn nôn ọe ra cả vì vậy nhân viên nhà bếp chúng em cứ phải quạt cơm cho thật nguội thì anh em mới dám ăn....thế rồi thủ trưởng hỏi số anh em chết bao nhiêu? Dạ báo cáo thủ trưởng 6 tháng qua đơn vị em chết 9 đồng chí chủ yếu bị sốt rét ác tính, có anh em đang ăn cơm lên cơn chỉ vài chục phút sau là tử vong. Chú nhìn thấy trong khóe mắt ông đỏ hoe, ngấn lệ chú thầm nghĩ Tư lệnh từng được mệnh danh là Hổ sám Tây nguyên chưa bao giờ thấy ông yếu mềm vậy mà hôm nay đứng trước những bệnh nhân, trước sự chết chóc của những người lính còn rất trẻ như con cháu của ông mà ông không cầm được nước mắt. ông lệnh cho các chú bằng mọi giá dù khó khăn thiếu thốn cũng phải chăm lo cho anh em bộ đội. ông nói có phải chỉ có chiến tranh mới hy sinh đâu, bây giờ thời bình rồi mà vẫn phải hy sinh đó sao. Thế rồi chú cũng dưng dưng nước mắt hình như chú cũng đang nghĩ về đồng đội năm xưa đã nằm xuống trên vùng đất Tây nguyên.

Trên đường trở về tôi cứ suy nghĩ hình ảnh của những người lính Bộ đội Cụ Hồ, không phải chỉ có trong chiến tranh mới có sự huy sinh mất mát, những người lính ở Thủy điện Rào trăng 3 hôm nào vẫn còn vẹn nguyên, hay hình ảnh bộ đội giúp dân phòng chống thiên tai ở Thái Nguyên hôm nào, ở Huế, Đà Nẵng những ngày hôm nay. ở Cầu Phong Châu hôm nào đó là hình ảnh đẹp của người lính giữa thời bình. Nơi nào khó khăn ở đó có Bộ đội, bộ đội từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu .Tôi tự nhủ với vai trò xung kích của người Đoàn viên thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, chúng tôi luôn nguyện phấn đấu để tiếp tục cống hiến xây dựng quê hương Đất nước xứng đáng với những hy sinh lớn lao của các thế hệ đi trước trong xây dựng và bảo vệ tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn