Người lính thông tin dũng cảm
Ông Phạm Đức Long (sinh năm 1954, quê Lâm Thao, Phú Thọ) là cựu chiến binh từng phục vụ trong lực lượng thông tin liên lạc thời kháng chiến chống Mỹ. Từ năm 1972, ông trực tiếp làm nhiệm vụ bảo đảm đường dây liên lạc giữa các đơn vị chiến đấu trong điều kiện bom đạn ác liệt. Với tinh thần dũng cảm và trách nhiệm, ông cùng đồng đội nhiều lần sửa chữa đường dây giữa chiến trường, góp phần giữ vững thông tin chỉ huy cho quân đội trong những năm tháng chiến tranh..
Ông Phạm Đức Long sinh năm 1954 tại huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng miền Bắc vừa sản xuất vừa chống chiến tranh phá hoại của không quân Mỹ. Từ khi còn nhỏ, ông đã quen với hình ảnh những đoàn bộ đội hành quân qua làng và tiếng còi báo động vang lên giữa đêm tối.
Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt, ông tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào đơn vị thông tin liên lạc. Sau thời gian huấn luyện, ông được giao nhiệm vụ kéo dây điện thoại quân sự, bảo đảm liên lạc giữa các đơn vị trên chiến trường.
Đó là một công việc vô cùng nguy hiểm nhưng ít người biết đến. Trong chiến tranh, hệ thống thông tin được xem như “mạch máu” của quân đội. Chỉ cần đường dây bị đứt trong lúc chiến đấu, việc chỉ huy và phối hợp tác chiến có thể bị gián đoạn. Vì vậy, những người lính thông tin như ông luôn phải bám sát trận địa, bất kể ngày đêm để giữ liên lạc thông suốt.
Ông từng cùng đồng đội hành quân qua nhiều khu rừng, băng qua suối sâu và những khu vực vừa bị bom cày xới để nối lại đường dây bị đứt. Có những đêm mưa lớn, cả tổ phải ngâm mình dưới nước hàng giờ để sửa dây trong bóng tối. Bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào, nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.
Cuối năm 1972, trong thời gian chiến dịch “Điện Biên Phủ trên không” diễn ra ác liệt, đơn vị của ông liên tục trực chiến để bảo đảm liên lạc phục vụ chiến đấu. Hà Nội và nhiều tỉnh miền Bắc chìm trong khói lửa bom B-52, nhưng các chiến sĩ thông tin vẫn bám trụ bên máy điện thoại và các tuyến dây liên lạc.
Có lần, trong một trận ném bom dữ dội, đường dây liên lạc giữa hai đơn vị bị cắt đứt hoàn toàn. Ông Phạm Đức Long cùng hai đồng đội lập tức lao ra sửa dây giữa lúc bom vẫn còn nổ gần khu vực trận địa. Sau nhiều giờ khắc phục, tuyến liên lạc được nối lại, góp phần giúp đơn vị duy trì chỉ huy trong chiến đấu.
Năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông tiếp tục làm nhiệm vụ tại nhiều khu vực trọng điểm cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975. Những năm tháng quân ngũ đã để lại trong ông không chỉ là ký ức về chiến tranh mà còn là tình đồng đội sâu sắc – thứ tình cảm được hình thành giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Sau khi xuất ngũ, ông trở về quê hương Phú Thọ, tiếp tục lao động và xây dựng cuộc sống mới. Dù cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan và phẩm chất giản dị của người lính năm xưa.
Ngày nay, câu chuyện của ông Phạm Đức Long là lời nhắc nhở về những đóng góp thầm lặng của lực lượng thông tin liên lạc trong chiến tranh – những con người không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu nhưng đã góp phần giữ vững mạch chỉ huy, góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.



