Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN GIỮA ĐẠI NGÀN

Những năm tháng làm lính thông tin nơi chiến trường Hà Giang, bác Lê Văn Phúc đã cùng đồng đội vượt núi băng rừng để giữ vững những tuyến dây liên lạc phục vụ nhiệm vụ chiến đấu. Giữa núi đá cheo leo, sương lạnh và hiểm nguy luôn cận kề, người lính trẻ quê Hoằng Tiến vẫn kiên cường bám trạm, giữ thông tin thông suốt ngày đêm. Những tuyến dây năm ấy đã trở thành ký ức sâu đậm của một thời “hoa lửa” không thể nào quên.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng trong chiến tranh, thông tin liên lạc giống như mạch máu nối liền các đơn vị chiến đấu. Nếu đường dây bị đứt hoặc thông tin gián đoạn, mọi nhiệm vụ đều có thể bị ảnh hưởng. Bởi vậy, những người lính thông tin luôn mang trên vai trách nhiệm rất đặc biệt. Bác Lê Văn Phúc là một trong những người lính như thế. Sinh ra ở vùng biển Hoằng Tiến, tuổi thơ bác gắn với những buổi theo cha ra biển và tiếng sóng quê nhà. “Hồi nhỏ tôi chưa từng nghĩ mình sẽ sống giữa núi đá Hà Giang,” bác cười hiền. Năm 1982, chàng trai trẻ Lê Văn Phúc lên đường nhập ngũ khi biên giới phía Bắc vẫn còn nhiều khó khăn và căng thẳng. “Hồi ấy thanh niên ai cũng sẵn sàng lên đường,” bác kể. Người viết hình dung người thanh niên miền biển mang theo chiếc ba lô đơn sơ rời quê hương để bước vào quãng đời quân ngũ đầy gian khổ. Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế vào đơn vị thông tin thuộc Sư đoàn 356 làm nhiệm vụ tại Hà Giang. “Lính thông tin cực lắm,” bác kể. Nhiệm vụ của bác là kéo dây, bảo vệ tuyến liên lạc và sửa chữa khi đường dây bị hỏng. “Có ngày phải leo núi hàng chục cây số,” bác nhớ lại. Người viết cảm nhận được sự vất vả của những người lính thông tin năm ấy — những con người âm thầm bám rừng giữ mạch liên lạc nơi tuyến đầu. Điều khiến bác nhớ nhất là mùa đông năm 1984 tại khu vực núi đá Hà Giang. “Trời lạnh cắt da,” bác kể. Sương mù phủ kín núi rừng từ sáng đến tối khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. “Nhiều đoạn đường trơn đến mức đứng không vững,” bác nhớ lại. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, đơn vị vẫn phải bảo đảm đường dây liên lạc luôn hoạt động ổn định. “Thông tin mà mất là nguy hiểm lắm,” bác nói chắc giọng. Người viết hình dung những người lính trẻ đeo cuộn dây trên vai, lặng lẽ leo qua những sườn núi đá cheo leo giữa màn sương dày đặc. Một buổi chiều cuối đông, đơn vị nhận được báo cáo tuyến dây liên lạc trên đỉnh núi bị đứt do mưa lớn và đá lăn. “Hôm đó trời sắp tối,” bác kể. Nếu không sửa kịp, việc liên lạc giữa các đơn vị sẽ bị gián đoạn suốt đêm. “Chúng tôi lập tức lên đường,” bác nhớ lại. Tổ thông tin gồm bốn chiến sĩ nhanh chóng mang theo dụng cụ sửa chữa băng rừng leo núi trong giá lạnh. “Đường núi tối và rất nguy hiểm,” bác kể. Có đoạn chỉ cần trượt chân là có thể rơi xuống vực sâu. “Nhưng lúc ấy không ai nghĩ nhiều đến nguy hiểm,” bác cười nhẹ. Người viết cảm nhận được tinh thần trách nhiệm của những người lính thông tin nơi chiến trường biên giới năm xưa. Khi lên tới khu vực đường dây bị đứt thì trời đã tối hẳn. “Sương xuống trắng cả núi,” bác nhớ lại. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, cả tổ chia nhau kiểm tra từng đoạn dây giữa gió lạnh buốt. “Tay lạnh cóng nhưng vẫn phải làm,” bác kể. Có lúc gió núi thổi mạnh khiến người đứng không vững trên sườn đá. “Anh em phải bám vào nhau,” bác xúc động nói. Người viết hình dung những người lính trẻ lặng lẽ nối lại từng đoạn dây giữa núi rừng đêm đông lạnh giá. Sau nhiều giờ làm việc căng thẳng, tuyến thông tin cuối cùng cũng được khôi phục. “Khi nghe tín hiệu liên lạc trở lại, ai cũng vui lắm,” bác cười hiền. Mọi mệt mỏi dường như tan biến khi nhiệm vụ được hoàn thành. “Lúc ấy chỉ thấy nhẹ nhõm,” bác kể. Người viết hiểu rằng phía sau những dòng thông tin thông suốt nơi chiến trường là biết bao đêm băng rừng vượt núi đầy hiểm nguy của người lính thông tin. Đêm hôm ấy, trên đường trở về đơn vị, cả tổ vừa đi vừa động viên nhau giữa gió lạnh. “Có người còn hát nho nhỏ cho đỡ mệt,” bác cười. Giữa núi rừng heo hút, tiếng hát của người lính vang lên khiến không khí ấm áp hơn rất nhiều. “Ở chiến trường, chỉ cần có đồng đội bên cạnh là thấy yên tâm,” bác xúc động nói. Người viết lặng đi trước vẻ đẹp giản dị nhưng đầy kiên cường của một thế hệ người lính đã dành cả tuổi trẻ cho biên cương Tổ quốc. Nhiều năm sau ngày xuất ngũ, bác Lê Văn Phúc vẫn nhớ rõ từng con dốc đá và những tuyến dây thông tin giữa núi rừng Hà Giang năm ấy. “Mỗi lần trời lạnh là lại nhớ,” bác cười nhẹ. Trong căn nhà nhỏ ở Hoằng Tiến, bác vẫn giữ chiếc kìm cắt dây cũ như một kỷ vật của tuổi trẻ. “Nhìn vào là nhớ đồng đội ngay,” bác nói chậm rãi. Chiều buông xuống trên vùng biển Hoằng Tiến. Tiếng sóng quê nhà hòa cùng lời kể của người cựu chiến binh khiến ký ức về những tuyến dây giữa đại ngàn như hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết. Cuối câu chuyện, bác Lê Văn Phúc nhẹ nhàng nói: “Người lính thông tin không đứng nơi nổi bật nhất, nhưng chúng tôi luôn tự hào vì đã góp phần giữ vững mạch liên lạc để bảo vệ Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn