NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN – MẠCH MÁU LIÊN LẠC CỦA ĐƠN VỊ
Thông tin nhân chứng - Họ và tên: Hà Văn Tích ( cựu chiến binh tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước ) - Năm sinh: 1953 - Quê quán: Thôn Hồng Phong , xã Đông Thọ, thành phố Thái Bình, tỉnh Thái Bình (nay là tổ Hồng Phong , Phường Trà Lý, tỉnh Hưng Yên). - Tóm tắt quá trình cống hiến: Tham gia vào cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ từ 1972 đến 1975 và sau đó trở về sinh sống tại Thái Bình từ cuối năm 1976
Mạch Máu Quyết Thắng: Câu Chuyện Hào Hùng Của Người Lính Thông Tin Hà Văn Tích
Tháng 5 năm 1972, khi đất nước gọi tên, chàng thanh niên Hà Văn Tích từ Hồng Phong, Đông Thọ (Thái Bình) đã lên đường nhập ngũ ở tuổi 18 – tuổi đẹp nhất của đời người. Cùng những người bạn đồng niên, ông không đi Trường Sơn mà vượt chặng đường dài bằng ô tô từ Vĩnh Ninh, mang theo ngọn lửa lý tưởng tiến thẳng vào chiến trường miền Nam rực lửa.
Ông Tích khoác lên mình quân phục của lính thông tin – một vị trí thầm lặng nhưng giữ vai trò mạch máu quyết định của mọi trận đánh. Nơi đóng quân của ông không cố định, nơi nguy hiểm nhất có mệnh lệnh, nơi đó có bước chân ông: từ Phước Long kiên cường đến Tây Ninh lịch sử, và đỉnh điểm là những ngày tháng chiến đấu giành giật từng tấc đất tại sân bay Biên Hòa.
Hào hùng là những đêm trường, khi tất cả chìm trong bóng tối, ông và đồng đội lại lặng lẽ hành quân. Họ cắm lều canh gác trong rừng, và dưới làn bom đạn chát chúa, họ thực hiện nhiệm vụ đưa thông tin vào mỗi đêm. Khi kẻ thù tạm ngưng, khi tiếng bom vừa dứt, là lúc người lính thông tin phải đối diện với tử thần để nối lại đường dây, đảm bảo mệnh lệnh tác chiến không bao giờ bị gián đoạn. Họ đã chiến đấu không chỉ bằng sự dũng cảm mà còn bằng trách nhiệm cao hơn sinh mạng.
Sâu sắc là những ký ức kéo dài đến tận hôm nay (1972 - 1976). Ông trở về vào cuối năm 1976, mang theo một phần đời đã gửi lại nơi chiến trường, mang theo niềm tự hào của người đã góp phần mình vào tiếng còi chiến thắng. Thế nhưng, có một nỗi buồn sâu thẳm vẫn bủa vây người cựu chiến binh khi tuổi xế chiều: tấm giấy chứng nhận tham gia kháng chiến quý giá đã bị thất lạc. Sự mất mát giấy tờ ấy, dù chỉ là vật chất, lại kéo theo một hậu quả vô hình nhưng nặng nề: ông Tích không được hưởng chế độ lương hưu – một sự tri ân chính đáng mà Nhà nước dành cho những người đã cống hiến tuổi thanh xuân.
Thật xót xa, khi một người lính đã thực hiện tròn trách nhiệm của mình trên chiến trường ác liệt, lại phải đối diện với sự thiếu hụt về mặt giấy tờ hành chính khi trở về cuộc sống đời thường. Dù vết thương chiến tranh vẫn còn đó, nhưng sự ghi nhận chính thức đã bị bỏ quên do một biến cố ngoài ý muốn.
Cuộc phỏng vấn về ông Tích không chỉ là câu chuyện về dũng khí, mà còn là lời thỉnh cầu xót xa về sự công bằng và minh bạch cho những đóng góp đã qua. Công lao ông Tích đã khắc vào lịch sử, nhưng mảnh giấy xác nhận ấy lại đang là vật cản khiến ông không thể nhận được sự đền đáp xứng đáng. Câu chuyện của ông Hà Văn Tích là một bản hùng ca về lòng trung thành và sự hy sinh thầm lặng, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình và sự kiên cường không bao giờ khuất phục của thế hệ cha anh.



