Cựu chiến binh

Người Lính Thông Tin Ở Cao Điểm 685

Ninh Bình12/05/2026Đinh Thị Lan (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nằm cạnh con sông quê yên bình, ông Nguyễn Hữu Thành vẫn giữ chiếc máy điện thoại quân sự cũ đã hoen gỉ theo thời gian. Với ông, đó là kỷ vật gắn liền với những năm tháng chiến đấu không thể nào quên tại mặt trận Vị Xuyên.

Năm 1981, khi vừa tròn 21 tuổi, ông Thành lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị thông tin liên lạc thuộc mặt trận Hà Giang. Công việc của ông là bảo đảm đường dây thông tin giữa sở chỉ huy và các đơn vị chiến đấu trên những điểm cao.

Ông kể rằng ở chiến trường Vị Xuyên, thông tin liên lạc có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Chỉ cần mất liên lạc vài phút cũng có thể ảnh hưởng tới cả trận đánh. Vì vậy, người lính thông tin luôn phải bám sát trận địa để sửa chữa đường dây bất kể ngày đêm.

“Đường dây bị pháo cắt liên tục. Có hôm chúng tôi phải nối dây hàng chục lần trong một ngày,” ông Thành nhớ lại.

Mùa hè năm 1984, chiến sự tại cao điểm 685 diễn ra đặc biệt ác liệt. Đơn vị của ông thường xuyên phải bò dọc các sườn núi để kiểm tra đường dây giữa mưa pháo.

Một buổi chiều, khi trận địa đang giao tranh dữ dội, đường dây liên lạc từ sở chỉ huy lên chốt bất ngờ bị đứt. Nếu không khôi phục kịp thời, đơn vị phía trước sẽ không nhận được lệnh điều động hỏa lực chi viện.

Ông Thành cùng người đồng đội tên Lưu Văn Hải lập tức mang dụng cụ lao ra khỏi hầm. Đạn pháo nổ rung chuyển mặt đất, đất đá liên tục đổ xuống từ sườn núi.

Sau gần nửa giờ bò men theo đường dây, hai người phát hiện đoạn cáp bị đứt do mảnh pháo cắt ngang. Trong lúc ông Thành đang nối dây thì một loạt pháo bất ngờ rơi sát bên cạnh.

Ông kể bằng giọng nghẹn lại:

“Hải đã lao tới đẩy tôi xuống hốc đá. Cậu ấy trúng mảnh pháo và hy sinh ngay sau đó.”

Nén đau thương, ông Thành tiếp tục nối lại đường dây trong tiếng pháo dồn dập. Khi tín hiệu được khôi phục cũng là lúc đơn vị phía trước nhận được lệnh chi viện kịp thời để giữ vững trận địa.

Sau trận đánh hôm ấy, ông và đồng đội lặng lẽ chôn cất Hải ngay bên sườn núi. Không có vòng hoa, không có tiếng nhạc truy điệu, chỉ có những người lính đứng nghiêm giữa màn sương lạnh buốt của biên cương.

Những năm chiến đấu ở Vị Xuyên đã để lại trong ông nhiều ký ức đau thương nhưng cũng đầy tự hào. Ông nhớ những đêm rét cắt da cùng đồng đội chia nhau từng ngụm nước, nhớ những lá thư quê nhà được đọc dưới ánh đèn dầu leo lét trong hầm đá.

Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với vết thương ở chân trái do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã qua đi, nhưng ký ức về đồng đội hy sinh nơi cao điểm 685 vẫn luôn hiện hữu trong trái tim người lính già.

Mỗi lần nói chuyện với thanh niên địa phương, ông Thành luôn nhắn nhủ:

“Đừng bao giờ quên những người đã ngã xuống để bảo vệ biên giới Tổ quốc. Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao thế hệ người lính.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn