Bài viết

người lính thông tin trên đỉnh đèo mây phủ

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, để bảo đảm mệnh lệnh từ sở chỉ huy được truyền đi kịp thời giữa chiến trường ác liệt, những chiến sĩ thông tin đã ngày đêm giữ vững đường dây liên lạc trong mọi hoàn cảnh. Họ âm thầm băng rừng, vượt suối, sửa từng mét dây giữa mưa bom bão đạn để những tín hiệu không bao giờ bị ngắt quãng. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ thông tin Trần Quốc Việt trên đỉnh đèo mây phủ là một câu chuyện xúc động về tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm của người lính Việt Nam.

Trần Quốc Việt sinh ra tại một vùng quê ven sông ở Hà Nam. Gia đình anh sống bằng nghề trồng lúa nên tuổi thơ của Việt gắn liền với đồng ruộng và những buổi chăn trâu ngoài đê.

Việt là người hiền lành, ít nói nhưng rất chăm chỉ. Khi đất nước bước vào thời kỳ chiến tranh ác liệt, anh tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện, Việt được phân công vào đơn vị thông tin liên lạc trên tuyến Trường Sơn.

Nhiệm vụ của anh là kéo dây điện thoại, bảo vệ đường dây và sửa chữa thông tin liên lạc giữa các đơn vị chiến đấu.

Công việc ấy vô cùng nguy hiểm bởi đường dây thường xuyên bị bom đạn cắt đứt.

Có những hôm vừa nối xong dây, máy bay địch lại tiếp tục đánh phá khiến mọi người phải lao ra sửa chữa lần nữa.

Dù gian khổ, Việt luôn hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần trách nhiệm cao.

Các đồng đội thường nói:
“Còn Việt là còn đường dây liên lạc.”

Một mùa đông năm 1972, đơn vị của anh đóng quân gần một con đèo cao quanh năm mây phủ trên tuyến vận tải chiến lược.

Nơi đây thời tiết rất khắc nghiệt. Ban đêm sương xuống dày đặc, gió núi lạnh buốt khiến việc giữ liên lạc càng khó khăn hơn.

Trong những ngày ấy, chiến trường phía trước đang chuẩn bị cho một trận đánh lớn nên hệ thống thông tin phải được bảo đảm tuyệt đối.

Một đêm mưa rét, sở chỉ huy bất ngờ mất liên lạc với đơn vị phía trước.

Qua kiểm tra, mọi người xác định đường dây đã bị bom làm đứt ở khu vực lưng đèo – nơi máy bay địch vừa đánh phá dữ dội.

Nếu không khôi phục liên lạc kịp thời, việc chỉ huy chiến đấu có thể gặp nguy hiểm.

Ngay trong đêm, Việt tình nguyện mang dụng cụ lên đèo sửa dây.

Mưa lạnh quất mạnh vào mặt. Con đường núi trơn trượt và tối đen khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn.

Một mình anh lần theo đường dây giữa màn sương dày đặc.

Nhiều đoạn cây rừng gãy đổ chắn ngang lối đi sau trận bom.

Sau gần một giờ tìm kiếm, Việt phát hiện đoạn dây bị đứt nằm gần mép vực.

Anh nhanh chóng trèo lên thân cây đổ để nối lại đường dây giữa gió lạnh buốt.

Đúng lúc ấy, tiếng máy bay địch bất ngờ vang lên phía xa.

Chỉ ít phút sau, bom tiếp tục dội xuống khu vực con đèo.

Đất đá rung chuyển dữ dội. Những thân cây lớn đổ xuống sau từng tiếng nổ.

Đồng đội phía dưới gọi anh quay về nơi trú ẩn nhưng Việt vẫn cố bám trụ để hoàn thành việc nối dây.

Anh hiểu rằng mỗi phút mất liên lạc lúc này đều rất quan trọng đối với trận địa phía trước.

Giữa mưa bom và gió núi lạnh buốt, người chiến sĩ trẻ vẫn cặm cụi nối từng sợi dây thông tin.

Cuối cùng, tín hiệu liên lạc cũng được khôi phục.

Từ máy điện thoại dưới chân đèo vang lên tiếng reo vui của đồng đội:
“Có tín hiệu rồi!”

Nghe thấy vậy, Việt khẽ mỉm cười giữa màn mưa lạnh.

Nhưng đúng lúc anh chuẩn bị rời khỏi vị trí, một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên rất gần.

Sức ép bom làm đất đá từ sườn núi đổ ập xuống.

Khi đồng đội chạy tới nơi, họ thấy Việt nằm bất động bên cuộn dây điện thoại vẫn còn nắm chặt trong tay.

Người chiến sĩ thông tin trẻ tuổi đã hy sinh ngay sau khi khôi phục đường dây liên lạc cho đơn vị.

Đêm hôm ấy, mệnh lệnh từ sở chỉ huy vẫn tiếp tục được truyền tới các trận địa đúng thời gian quy định.

Nhờ đường dây được nối lại kịp thời, trận đánh của quân ta diễn ra thuận lợi và giành thắng lợi.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều đồng đội cũ vẫn nhớ mãi hình ảnh chàng trai trẻ lặng lẽ bước đi trong màn sương đêm để giữ cho đường dây thông tin không bao giờ bị đứt đoạn.

Câu chuyện về Trần Quốc Việt là hình ảnh đẹp của những chiến sĩ thông tin trong thời hoa lửa – những con người âm thầm nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của dân tộc bằng tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm phi thường.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình và những con đèo năm xưa đã nối liền bằng những tuyến đường rộng mở, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng hơn sự hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm hơn với quê hương đất nước và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn