Cựu chiến binh

Người lính thông tin trên đỉnh núi đá

Gió trên đỉnh núi thổi rát mặt. Ban ngày, nắng hắt từ những vách đá tai mèo khiến cả sườn núi như một chiếc lò nung. Đêm xuống, sương mù dày đặc, cái lạnh len qua từng lớp áo. Ở độ cao ấy, người lính thông tin Trần Quang Hòa (Sinh năm 1961, nhập ngũ năm 1981, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) cùng tổ của mình có một nhiệm vụ tưởng chừng rất giản đơn: giữ cho đường dây thông tin luôn thông suốt.

Tuyên Quang03/07/2026Hoàng Đức Khang (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió trên đỉnh núi thổi rát mặt. Ban ngày, nắng hắt từ những vách đá tai mèo khiến cả sườn núi như một chiếc lò nung. Đêm xuống, sương mù dày đặc, cái lạnh len qua từng lớp áo.

Ở độ cao ấy, người lính thông tin Trần Quang Hòa (Sinh năm 1961, nhập ngũ năm 1981, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An) cùng tổ của mình có một nhiệm vụ tưởng chừng rất giản đơn: giữ cho đường dây thông tin luôn thông suốt.

Nhưng để có được một tín hiệu liên lạc, họ phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi và cả tính mạng.

Mỗi sáng, Hòa khoác cuộn dây điện thoại nặng trên vai, men theo những vách đá cheo leo để kiểm tra tuyến dây. Chỉ một mảnh pháo cắt đứt đường dây cũng có thể khiến mệnh lệnh từ sở chỉ huy không đến được các điểm chốt.

Có những hôm, vừa nối xong một đoạn dây, tiếng pháo lại rít lên.

Đường dây vừa liền lại đứt.

Hòa cùng đồng đội lại bò ra giữa bãi đá. Họ không chạy, vì chỉ cần đứng thẳng người là có thể trở thành mục tiêu giữa sườn núi trống trải. Họ áp sát mặt đất, lần theo từng mét dây, tìm điểm bị đứt rồi nối lại thật nhanh.

Đôi bàn tay đầy những vết cứa vì đá sắc và dây thép. Có đoạn dây nằm lơ lửng bên mép vực, anh phải buộc dây an toàn vào gốc cây rồi đu mình xuống để sửa.

Một buổi chiều, khi trận pháo vừa dứt, máy điện thoại chiến trường trong hầm vẫn im lặng.

"Đứt dây rồi!"

Không chờ mệnh lệnh, Hòa cầm túi dụng cụ lao ra ngoài.

Đi được hơn trăm mét, anh phát hiện đoạn dây bị mảnh pháo cắt đôi. Vừa cúi xuống nối dây, những loạt đạn pháo mới lại trút xuống.

Đất đá đổ ập quanh người.

Hòa nằm ép sát vào khe đá, chờ loạt pháo ngớt rồi tiếp tục công việc. Chỉ vài phút sau, chiếc điện thoại trong sở chỉ huy lại vang lên.

"Tín hiệu đã có!"

Ở đầu dây bên kia, mệnh lệnh điều động lực lượng và tiếp tế được truyền đi kịp thời. Nhờ đó, các đơn vị trên điểm chốt giữ vững được trận địa trong đợt tiến công tiếp theo.

Đêm ấy, Hòa trở về hầm với bộ quân phục rách tươm, đôi tay rớm máu. Đồng đội đưa anh bát nước chè nóng.

Anh chỉ cười:

"Đường dây còn thông là mình còn yên tâm."

Nhiều năm sau chiến tranh, Hòa trở lại đỉnh núi cũ. Những cột dây thông tin đã không còn. Con đường mòn ngày trước nay phủ đầy cỏ xanh.

Ông đứng lặng nhìn về phía những điểm cao từng đỏ lửa.

Có người hỏi:

"Điều gì khiến anh tự hào nhất?"

Ông mỉm cười:

"Không phải là tôi đã nối bao nhiêu mét dây. Điều đáng quý nhất là chưa một lần chúng tôi để mạch lệnh bị gián đoạn quá lâu. Sau mỗi tiếng chuông điện thoại vang lên là biết bao người lính ở phía trước có thêm niềm tin, có thêm sự chi viện và thêm cơ hội hoàn thành nhiệm vụ."

Giữa núi đá khắc nghiệt, người lính thông tin không cầm súng xung phong ở mũi tiến công, nhưng họ là những người lặng lẽ giữ cho mạch lệnh không bao giờ đứt đoạn. Những sợi dây mảnh mai vắt qua đỉnh núi năm xưa đã trở thành biểu tượng của ý chí, trách nhiệm và tinh thần tận tụy của những người lính thông tin nơi tuyến đầu biên giới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn