Người lính thông tin trong Chiến dịch Điện Biên Phủ: “Giữ cho mạch lệnh không bao giờ đứt”
Trong những câu chuyện về Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, người ta thường nhắc đến bộ binh xung phong hay pháo binh trên các sườn núi. Nhưng phía sau những trận đánh ác liệt ấy còn có một lực lượng thầm lặng – những người lính thông tin liên lạc. Họ là những người giữ cho mạch lệnh giữa các đơn vị không bao giờ bị gián đoạn. Với ông Hoàng Văn Sơn, năm nay đã 91 tuổi, cựu chiến sĩ thông tin từng tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ, ký ức về những ngày mang cuộn dây điện thoại băng qua chiến hào
Nhiệm vụ đặc biệt giữa chiến trường
Năm 1953, ông Sơn khi đó mới 21 tuổi, là chiến sĩ của một đơn vị thông tin thuộc quân đội.
Khi chiến dịch Điện Biên Phủ được chuẩn bị, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ thiết lập hệ thống liên lạc giữa các đơn vị.
Theo ông Sơn, công việc của những người lính thông tin là kéo dây điện thoại từ sở chỉ huy đến các đơn vị chiến đấu.
“Chúng tôi phải mang theo những cuộn dây rất dài,” ông nhớ lại.
Những cuộn dây được vác trên vai, đi qua rừng, qua suối và qua cả những đoạn chiến hào mới đào.
Có những ngày họ phải đi hàng chục kilômét để kéo dây liên lạc.
“Có khi vừa kéo xong thì dây lại bị pháo cắt đứt,” ông kể.
Những con đường dây giữa bom đạn
Theo ông Sơn, trong chiến dịch Điện Biên Phủ, hệ thống thông tin liên lạc là yếu tố rất quan trọng.
Các mệnh lệnh từ sở chỉ huy phải được truyền đến các đơn vị kịp thời.
Vì vậy, mỗi khi đường dây bị đứt, các chiến sĩ thông tin phải lập tức đi sửa.
“Có khi đang đêm chúng tôi vẫn phải đi tìm chỗ dây bị đứt,” ông nhớ lại.
Nhiều đoạn dây chạy qua những khu vực bị pháo kích.
Để sửa dây, các chiến sĩ phải bò sát đất.
“Có lúc pháo địch bắn rất gần,” ông nói.
Nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.
Những đêm căng thẳng trong chiến dịch
Chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu ngày 13/3/1954.
Theo ông Sơn, khi pháo binh khai hỏa, hệ thống thông tin hoạt động liên tục.
Các đơn vị phải liên lạc với nhau để phối hợp chiến đấu.
“Điện thoại trong hầm chỉ huy reo liên tục,” ông kể.
Các chiến sĩ thông tin luôn túc trực bên máy.
Chỉ cần đường dây bị đứt, họ phải lập tức đi kiểm tra.
Có những đêm mưa, chiến hào đầy bùn.
Các chiến sĩ phải lần theo dây trong bóng tối để tìm chỗ hỏng.
“Chúng tôi cầm đèn pin nhỏ để soi,” ông nhớ lại.
Khi chiến dịch bước vào giai đoạn cuối
Đầu tháng 5/1954, chiến dịch bước vào giai đoạn quyết định.
Các trận đánh ngày càng ác liệt.
Theo ông Sơn, lúc đó công việc của lực lượng thông tin càng trở nên quan trọng.
Các mệnh lệnh phải được truyền đi nhanh chóng.
“Chúng tôi gần như không ngủ,” ông nói.
Mỗi khi nghe tiếng pháo lớn, họ lại lo đường dây có thể bị đứt.
Chiều ngày lịch sử
Chiều ngày 7/5/1954, trận đánh cuối cùng diễn ra.
Theo ông Sơn, trong hầm chỉ huy, các điện thoại viên liên tục nhận và truyền tin.
“Không khí rất căng thẳng,” ông nhớ lại.
Tin tức từ các đơn vị tiền tuyến liên tục được gửi về.
Đến cuối buổi chiều, tin chiến thắng lan khắp hệ thống liên lạc.
Tướng De Castries đã bị bắt.
“Tin đó truyền qua đường dây rất nhanh,” ông kể.
Theo ông Sơn, khi nghe tin chiến thắng, nhiều người trong hầm chỉ huy đã xúc động.
“Chúng tôi nhìn nhau và biết rằng chiến dịch đã kết thúc,” ông nói.
Những ký ức còn lại
Sau chiến tranh, ông Sơn trở về quê hương và sống cuộc đời bình dị.
Nhưng ký ức về những ngày làm nhiệm vụ thông tin tại Điện Biên Phủ vẫn luôn ở trong tâm trí.
“Mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy như mình đang ở chiến hào năm ấy,” ông nói.
Theo ông, chiến dịch Điện Biên Phủ không chỉ là chiến thắng của những trận đánh lớn mà còn là sự đóng góp của nhiều lực lượng thầm lặng.
“Có người kéo pháo, có người tải đạn, có người giữ liên lạc,” ông chia sẻ.
Mỗi người một nhiệm vụ, nhưng tất cả đều hướng đến một mục tiêu chung.
“Chúng tôi khi ấy chỉ là những người lính trẻ,” ông nói chậm rãi.
“Nhưng chúng tôi biết rằng mình đang góp phần làm nên lịch sử.”



