NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN TRONG RỪNG GIÀ
NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN TRONG RỪNG GIÀ
Rừng Trường Sơn vào mùa mưa như khoác lên mình tấm áo màu chì. Sương từ khe núi cuộn lên, quấn lấy những tán cây khổng lồ. Con đường dây thông tin chạy theo sườn núi lúc ẩn lúc hiện, bám vào từng gốc cây cổ thụ như một mạch máu của chiến trường.
Ở nơi ấy, có một người lính trẻ mà đồng đội vẫn trìu mến gọi là “Ba Dây” – bởi lẽ suốt ngày anh gùi trên lưng mấy cuộn dây bọc nhựa đen, nặng trĩu, mà chưa bao giờ kêu khó.
1. Nhiệm vụ thầm lặng nhưng quyết định
Người lính thông tin không cầm súng xông lên như bộ binh, cũng không lái xe vượt bom đạn như lái xe Trường Sơn.
Nhiệm vụ của anh lặng lẽ hơn: giữ cho mạch liên lạc thông suốt giữa sở chỉ huy và các đơn vị chiến đấu.
Trong chiến tranh, mất liên lạc nghĩa là mất chỉ huy.
Mất chỉ huy có khi đánh đổi bằng cả sinh mạng của đại đội.
Cho nên Ba Dây vẫn thường nói:
“Dây thông tin đứt một mét, lòng tôi cũng như đứt một khúc.”
2. Rừng già – kẻ thù vô hình
Đường dây chạy xuyên qua những cánh rừng nguyên sinh:
nơi vắt bu đầy ống quần
nơi cọp báo rình rập
nơi mưa rừng đổ xuống bất ngờ như thác
Và nhất là nơi bom đạn Mỹ nã xuống tuyến đường Trường Sơn không ngớt.
Mỗi khi pháo sáng giăng kín bầu trời, Ba Dây lại ôm cuộn dây, bật đèn pin đỏ chạy lên điểm đứt. Có khi là do bom rung. Có khi dây bị mảnh đạn cắt đứt. Có khi bị thú rừng kéo sợi.
Anh lao vào tán lá ướt sũng, lần mò từng đoạn dây, miệng luôn lẩm bẩm:
“Dây ơi, đừng đứt nữa…”
“Mầy sống thì bao nhiêu chiến sĩ mới sống được…”
3. Đêm vượt bom – thử thách sinh tử
Một đêm cuối tháng 7 năm 1971, mưa rừng đổ xuống xối xả. Rừng tối đặc. Đơn vị pháo cao xạ trên điểm cao bất ngờ yêu cầu liên lạc khẩn cấp.
Sở chỉ huy gọi Ba Dây:
“Đường dây đến chốt pháo mất tín hiệu! Phải khôi phục ngay!”
Không chần chừ, anh khoác cuộn dây lên vai, lao vào đêm tối.
Bom rơi dọc đường mòn. Đất đá văng tung tóe. Một quầng lửa bốc lên gần đó, sức ép xô cả người anh chúi xuống.
Đến điểm đứt, anh thấy dây bị cắt làm ba đoạn bởi một hố bom lớn.
Không nghĩ nhiều, anh bò vào mép miệng hố còn đang bốc khói, dùng răng giữ đầu dây, tay xoắn hai đầu nối lại.
Mỗi lần sét bom lóe lên, anh lại siết chặt mối nối như giữ chính mạch sống của mình.
Đúng lúc ấy, một loạt bom bi rít lên. Anh lao vào gốc cây, ôm lấy cuộn dây che trước ngực. Bom nổ chát chúa, mảnh đạn cắm vào vai anh nhưng anh cắn răng, không kêu một tiếng.
Khi tín hiệu thông suốt trở lại, tiếng pháo ta lập tức vang lên đáp trả. Cả bầu trời trên điểm cao rực sáng.
Anh mỉm cười:
“Vậy là kịp rồi…”
Rồi anh gục xuống bên bờ hố bom, máu loang trong mưa.
4. Bản lĩnh của người lính thông tin
Sáng hôm sau, đồng đội tìm thấy anh ngồi tựa vào gốc cây, tay vẫn giữ sợi dây nối đã khô mưa.
Anh chưa chết.
Nhưng vết thương ở vai khiến anh phải nằm điều trị hơn một tháng.
Ngày trở lại đơn vị, anh đùa:
“Bom Mỹ mạnh thiệt, nhưng không mạnh bằng… ý chí của mình đâu!”
Đồng đội ai cũng cười, mắt cay cay.
5. Cuộn dây – sợi sống của chiến trường
Những năm ấy, Ba Dây và đồng đội đã:
nối hàng trăm điểm đứt
gùi hàng tấn dây qua rừng
bám sát từng trận địa
giữ liên lạc thông suốt dù địch đánh phá suốt đêm ngày
Không ai nhớ chính xác anh đã chạy bao nhiêu cây số rừng, đã đổ bao nhiêu giọt mồ hôi và máu trên những sườn đồi đỏ đất.
Nhưng tất cả đều nhớ một điều:
Ở đâu có tiếng gọi “dây đứt rồi!”, ở đó có bóng người lính thông tin xuất hiện.



