Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN TRONG RỪNG KHỘP

Trong những năm công tác cuối cùng tại quân ngũ, bác Trần Văn Hoa đảm nhiệm nhiệm vụ bảo đảm thông tin liên lạc tại khu vực rừng khộp tỉnh Oddar Meanchey, Campuchia. Không trực tiếp xung phong nơi tuyến đầu, nhưng công việc của bác là “mạch máu” nối liền chỉ huy với trận địa. Mỗi sợi dây, mỗi tín hiệu đều gắn với sinh mạng của đồng đội. Thời hoa lửa của bác vì thế mang một vẻ thầm lặng mà quyết liệt.

Thanh Hóa23/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ cần người cầm súng mà còn cần những người giữ cho mệnh lệnh được thông suốt. Những năm 1990–1992, bác Trần Văn Hoa được giao nhiệm vụ bảo đảm thông tin liên lạc cho đơn vị tại khu vực rừng khộp tỉnh Oddar Meanchey – nơi địa hình khô cằn, cây thấp nhưng nắng gió khắc nghiệt.

Công việc của bác là kéo dây, giữ máy, truyền tín hiệu giữa các chốt. Nghe thì đơn giản, nhưng trong điều kiện chiến trường, mỗi lần ra sửa đường dây là một lần đối mặt với nguy hiểm. Địch có thể phục kích, mìn sót lại sau chiến tranh rải rác khắp nơi.

Bác từng kể, giọng trầm xuống:

“Có hôm dây đứt giữa trưa nắng, tôi phải bò từng mét để sửa. Lúc đó chỉ nghĩ, nếu thông tin tắc thì anh em phía trước sẽ rất nguy hiểm.”

Kỷ niệm khiến bác không bao giờ quên là lần đường dây bị cắt ngay trước một cuộc hành quân lớn của đơn vị. Nếu không khắc phục kịp, toàn bộ kế hoạch có thể bị lộ hoặc đình trệ. Bác cùng một đồng đội mang theo cuộn dây dự phòng, lặng lẽ đi trong đêm.

“Đêm rừng yên lắm, chỉ nghe tiếng tim mình đập. Khi tín hiệu thông lại, tôi ngồi bệt xuống đất, mệt mà vui không tả nổi.”

Nhờ sự bền bỉ và trách nhiệm, hệ thống thông tin của đơn vị luôn được đảm bảo an toàn. Bác Hoa được cấp trên đánh giá cao, nhiều lần nhận giấy khen hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo đảm thông tin chiến đấu, góp phần quan trọng vào thành công chung của đơn vị.

Ngày rời quân ngũ năm 1992, bác không mang theo nhiều kỷ vật. Chỉ có cuốn sổ tay nhỏ ghi chép mật khẩu, ký hiệu thông tin – thứ bác giữ như một phần đời lính.

Giờ đây, khi nhắc về thời hoa lửa, bác chỉ cười hiền:

“Mình không cần được nhớ tên. Miễn là ngày đó, mình đã làm tròn việc của người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn