Người Lính Thông Tin và Bản Lĩnh Trọn Đời
Người Lính Thông Tin và Bản Lĩnh Trọn Đời

Bác Đào Đức Bộ, sinh ngày 05 tháng 10 năm 1949, đã bắt đầu hành trình cống hiến khi chỉ mới 17 tuổi. Năm 1966, Bác rời nhà đi làm Công trình Quốc phòng ở Trung đoàn 2, Quân khu Tả Ngạn (Hải Dương cũ). Sau khi hoàn thành công trình và về địa phương, Bác tiếp tục làm Phó Bí thư Chi đoàn. Đến tháng 4 năm 1968, Bác chính thức nhập ngũ.
Trong quân đội, Bác được đào tạo thành người lính thông tin, đạt tiêu chuẩn xuất sắc, được phong hàm và phụ trách một cái đài 15W để đi vào chiến trường. Công việc của Bác là làm thông tin liên lạc, một công việc gián tiếp chiến đấu, nhưng là mạch máu của mọi chiến dịch. Bác truyền thông tin mật bằng cách đánh tín hiệu (Mã níp)—toàn bộ là tín hiệu số, sau đó được cơ yếu dịch ra nội dung bức điện.
Dù không trực tiếp cầm súng, Bác Đào Đức Bộ đã hai lần đối mặt với cái chết một cách kinh hoàng, nhưng may mắn sống sót một cách thần kỳ. Sống Sót Thần Kỳ trên "Tọa Độ Chết" Đoàn 559 (1971) Năm 1971, đơn vị Công binh của Bác (thuộc Đoàn 559 hay còn gọi là Đoàn Trường Sơn) đang mở đường ở khu vực Huế thì bị oanh tạc. Đó là con đường chiến lược nằm dưới thung lũng, bị máy bay địch tấn công điên cuồng. Địch sử dụng cả bom diệt chủng cây và chất độc hóa học. Cây rừng bị cắt nát, trụi hết, khiến chiến sĩ không có nơi ẩn nấp. Khi đơn vị tìm cách chạy lên đồi cao thì bị máy bay trinh sát phát hiện và xả súng, buộc phải chạy xuống thung lũng. Tình cảnh cứ lặp lại, khiến đơn vị Bác "gần như xóa sổ". Một Đại đội có 50 thành viên, sau trận oanh tạc, chỉ còn lại 10 người tồn tại. Bác may mắn thoát chết vì nhiệm vụ: Bác làm đài thông tin, phải đặt máy rất sâu bên trong một hầm chữ A, cách mặt đường vài ba cây số, nơi máy bay địch không thể phát hiện được. Mạng lưới thông tin bí mật đã trở thành chiếc phao cứu sinh quý giá cho Bác.
Lưỡi Hái Tử Thần Ở Thành Cổ Quảng Trị (1972) Năm 1972, Bác được điều ra phục vụ chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị. Khu vực này là địa ngục trần gian, thành phố bị đánh nát, chỉ còn là hố bom. Trong một lần đang làm việc, một quả bom lớn nổ gần sát hầm Bác. Cái chết chỉ cách gang tấc. Khoảnh khắc ấy khắc sâu vào tâm trí Bác, khiến Bác tin rằng có một niềm tin đã giúp Bác vượt qua mọi hiểm nguy.
Sau chiến tranh, Bác trở về địa phương, tham gia gánh vác nhiều trọng trách: Trưởng ban Kiểm soát Hợp tác xã (1979), Trưởng ban Thông tin Văn hóa xã (1985), Trưởng thôn (1989), Chủ tịch Hội Nông dân xã (1999). Bác Đào Đức Bộ không chỉ là người lính dũng cảm ngoài mặt trận, mà còn là người lính trong cuộc sống đời thường, một tấm gương sáng về bản lĩnh và lòng yêu nước dù ở bất cứ đâu, làm công việc gì.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



