Người lính tiến vào Sài Gòn trong buổi sáng tháng Tư
Ông Nguyễn Văn Dũng, 73 tuổi, ở Gia Viễn, khi nhắc đến ngày 30/4/1975, giọng vẫn chậm lại như đang sống lại khoảnh khắc ấy.
“Hôm đó, chúng tôi tiến vào nội đô từ hướng ngoại thành. Đường phố không giống bất cứ nơi nào trước đó từng đi qua”, ông kể.
Sau nhiều năm ở rừng, việc nhìn thấy nhà cửa san sát, đường nhựa rộng khiến ông vừa lạ lẫm vừa xúc động.
“Có những người dân đứng hai bên đường, không nói gì, chỉ nhìn”.
Đơn vị ông di chuyển nhanh, nhưng không còn cảm giác căng thẳng như những trận đánh trước. “Ai cũng hiểu điều gì đang đến”.
Khi nghe tin tổng thống chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng, cả đơn vị dừng lại trong vài phút.
“Không ai hô to, không ai nhảy lên. Chỉ có một sự lặng im rất lạ”, ông nói.
Ông nhớ rõ khoảnh khắc đó:
“Chúng tôi nhìn nhau, rồi có người khẽ nói: ‘Vậy là xong rồi’”.
Ông kết lại:
“Sau tất cả những năm tháng đó, chiến tranh kết thúc không phải bằng một tiếng nổ lớn, mà bằng một khoảnh khắc rất yên”.


