NGƯỜI LÍNH TÌNH NGUYỆN
Người lính tình nguyện: Hành trình vượt biên giới giữa những cánh rừng khát cháy
Sinh năm 1955, bác Lê Trung Thành cũng giống như bao thanh niên cùng thế hệ, khi Tổ quốc cần, bác đã không ngần ngại xếp lại ước mơ riêng để lên đường. Nhưng mảnh đất mà bác đặt chân đến không phải là chiến trường miền Bắc, mà là những cánh rừng già, những vùng đất xa lạ trên nước bạn Campuchia trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam.
Những ngày đầu trên đất bạn
Năm 1978, khi tiếng súng biên giới Tây Nam vang lên, bác Thành được điều động sang chiến trường nước bạn. Ấn tượng đầu tiên trong bác về mảnh đất này là sự khắc nghiệt đến cùng cực. Đó là những cánh rừng thốt nốt hun hút, những trảng cỏ khô cháy dưới ánh mặt trời nhiệt đới, và cả những hiểm nguy rình rập từ một kẻ thù giấu mặt trong những bụi rậm.
Bác kể rằng, cái khổ nhất của người lính tình nguyện thời đó không chỉ là bom đạn, mà là sự cô đơn giữa xứ người. Ngôn ngữ bất đồng, địa hình xa lạ, nhưng vượt lên trên tất cả là ý chí: "Mình sang đây để cứu những người đang bị áp bức, để mang lại sự bình yên cho biên giới nước mình". Động lực ấy đã giúp bác và đồng đội đứng vững qua những ngày đói cơm, thiếu nước, những đêm hành quân xuyên rừng không ngủ.
Kỷ niệm về tình đồng đội trong lửa đạn
Trong ký ức của bác Thành, chiến trường Tây Nam là nơi tình đồng chí được tôi luyện đến mức thiêng liêng nhất. Có những lần đơn vị của bác bị phục kích tại một phum nhỏ. Giữa làn đạn như xé gió, người đồng đội nằm ngay sát bên đã lấy thân mình để che cho bác. Sau trận đánh, nhìn người anh em hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ, bác đã bật khóc – không phải vì sợ hãi, mà vì quá đỗi đau xót.
Chính những mất mát ấy đã khiến bác Thành tự hứa với lòng mình phải sống sao cho xứng đáng với cả phần đời của những người đã nằm lại nơi đất khách quê người. Bác cùng đồng đội đã kiên cường chiến đấu, giải phóng từng phum sóc, chứng kiến những người dân Campuchia nghẹn ngào trong nước mắt khi thoát khỏi ách cai trị tàn khốc. Hình ảnh người dân vẫy chào những đoàn quân tình nguyện Việt Nam đã trở thành niềm an ủi lớn nhất đối với bác trong suốt những năm tháng quân ngũ.



