Người lính Trần Văn Hòa
Người lính Trần Văn Hòa
Trần Văn Hòa nhập ngũ năm 1978, biên chế tại một đơn vị bộ binh bảo vệ hướng Trạm Tấu – Yên Bái. Sáng 17/2/1979, tiếng pháo đầu tiên từ bên kia biên giới khiến đơn vị anh căng mình lập tuyến phòng ngự. Chốt của Hòa nằm giữa triền núi đá, lạnh buốt và gần như không có bóng cây che. Suốt hai ngày liền, anh và đồng đội chỉ có vài hộp cơm vắt, nước suối lạnh và những loạt đạn ít ỏi.
Trong một trận tấn công dữ dội, chốt bị áp sát. Hòa lao lên bịt mũi tấn công của địch, trong lúc che cho đồng đội rút ra vị trí cao hơn, anh trúng mảnh đạn vào vai. Dù máu chảy ướt cả áo, anh vẫn giữ tay súng đến khi lực lượng tăng viện đến giải nguy.
Xuất ngũ năm 1983, Hòa trở về Sơn Hạ với cánh tay trái không còn lành lặn. Nhưng anh chưa bao giờ xem đó là mất mát. Anh thường nói với thanh niên thôn: “Còn đứng được, còn làm được việc cho quê hương thì không có gì gọi là thiệt thòi.” Mỗi dịp 22/12, anh lại khoác bộ quân phục bạc màu, thắp hương cho đồng đội, những người đã nằm lại nơi rừng núi biên cương.


