Người lính trẻ bên sông Thạch Hãn – “Con chưa kịp biết yêu”
Anh tên L., quê Nghệ An, mới 19 tuổi.
Đêm đó, anh cùng đơn vị bơi qua sông Thạch Hãn để vào Thành Cổ.
Ba lô được bọc ni-lông, súng giơ cao quá đầu. Nước sông đen, lạnh, và pháo sáng cứ xé trời mà rơi xuống.
Trước lúc xuống nước, anh nhét vào túi áo một mảnh giấy:
“Nếu con không về, nhờ ai đó gửi giúp mẹ. Con chưa kịp biết yêu.”
Anh không qua được bờ bên kia.
Không ai biết chính xác anh nằm lại chỗ nào.
Chỉ biết dòng sông ấy, mỗi tấc nước đều có người lính tuổi mười tám, đôi mươi.
Người Quảng Trị sau này, mỗi tối rằm tháng Bảy, lại thả hoa xuống sông và gọi:
“Các anh ơi, về với đất mẹ.”



