Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH TRẺ ĐI QUA CHIẾN TRANH VÀ NĂM THÁNG HÒA BÌNH

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bằng những chiến công hiển hách, mà còn bằng cuộc đời thầm lặng của biết bao con người bình dị. Trong số đó có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo niềm tin son sắt vào cách mạng và sẵn sàng đánh đổi tuổi xuân để bảo vệ quê hương. Chú Nguyễn Văn Phục, sinh năm 1957, là một người lính như thế – một người lính thông tin bước vào kháng chiến khi mới 14 tuổi, ở cái tuổi mà nhiều đứa trẻ còn chưa hiểu hết ý nghĩa của hai chữ “chiến tra

An Giang24/12/2025Lê Thị Chúc Mai – Ngô Thúy Ngân – Nguyễn Hoàng Mi (Đoàn xã Hòa Điền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chú Nguyễn Văn Phục sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Cà Mau, nơi sông nước chằng chịt, rừng đước, rừng mắm bạt ngàn, cũng là vùng căn cứ cách mạng kiên cường trong suốt hai cuộc kháng chiến. Cha chú, ông Nguyễn Văn Thường, là một cán bộ cách mạng từng tham gia kháng chiến chống Pháp rồi tiếp tục chống Mỹ. Lớn lên trong gia đình giàu truyền thống yêu nước, chú Phục sớm được hun đúc tinh thần cách mạng qua những câu chuyện của cha và các anh.

Năm 1970, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông Nguyễn Văn Thường dẫn con trai mình gia nhập đơn vị B12, Trung đoàn 962. Ngày ấy, chú Phục còn rất nhỏ, người gầy gò. Khẩu súng đeo trên vai dài gần chạm gót chân, nhưng ánh mắt chú đã ánh lên sự quyết tâm của một người lính trẻ.

Đơn vị của chú đóng quân tại khu vực cửa Mỹ Bình – Sông Đốc, nơi vừa là tuyến đường thủy quan trọng, vừa là điểm nóng thường xuyên bị địch càn quét. Cuộc sống người lính nơi đây vô cùng gian nan: ban ngày ém quân trong rừng, ban đêm hành quân tuần tra dọc theo bờ biển, sông rạch để bảo vệ căn cứ và các đơn vị lân cận.

Một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời binh nghiệp của chú Phục là trận đánh tại cửa Mỹ Bình. Trong một đêm tối, ba chiếc tàu giặc chở hơn ba chục tên lính bất ngờ tiến vào khu vực đóng quân. Nước cạn, bãi bồi sình lầy khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Tiếng súng nổ vang giữa đêm khuya, ánh đạn xé toạc màn tối. Bằng sự mưu trí, gan dạ và tinh thần đoàn kết, các chiến sĩ đã khiến địch hoang mang, buộc chúng phải rút lui.

Sau một thời gian công tác tại đơn vị B12, chú Nguyễn Văn Phục được điều về đơn vị thông tin A4, Trung đoàn 962. Từ đây, chú đảm nhận nhiệm vụ vận hành máy thông tin, truyền điện báo từ chiến trường về Trung ương và các tỉnh miền Tây Nam Bộ. Mỗi bức điện được gửi đi là một mệnh lệnh, một phần nhịp đập của cuộc kháng chiến.

Không chỉ chiến đấu, người lính còn gắn bó máu thịt với nhân dân. Trong những năm cuối chiến tranh và thời kỳ tiếp quản, chú cùng đơn vị tham gia bảo vệ kho lúa, thu lúa cho Nhà nước nhưng luôn thấu hiểu và san sẻ với những gia đình còn khó khăn.

Sau năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất. Chú Nguyễn Văn Phục tiếp tục công tác, được tạo điều kiện đi học và đủ tiêu chuẩn thi sĩ quan. Tuy nhiên, khi trở về thăm gia đình, chú bàng hoàng trước nỗi mất mát: mẹ đã qua đời, cha vẫn còn công tác, các em còn nhỏ dại. Trước hoàn cảnh ấy, chú quyết định rời quân ngũ, ở lại quê hương để chăm lo cho gia đình.

Khi tuổi đã cao, chú Nguyễn Văn Phục tích cực tham gia sinh hoạt tại Hội Cựu chiến binh địa phương, cùng đồng đội ôn lại truyền thống cách mạng, giáo dục thế hệ trẻ về lòng yêu nước và ý thức giữ gìn hòa bình.

Cuộc đời của chú Nguyễn Văn Phục là hình ảnh tiêu biểu của một thế hệ đã hiến dâng trọn vẹn tuổi trẻ cho Tổ quốc. Câu chuyện ấy nhắc nhở chúng ta rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng của những người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn