Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH TRẺ ĐOÀN 582- HOÀNG NGỌC DƯỠNG

Bác Hoàng Ngọc Dưỡng, sinh năm 1954, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của bác gắn liền với tiếng bom, tiếng súng, với những mất mát, hy sinh của quê hương, xóm làng. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm hun đúc trong người thanh niên Hoàng Ngọc Dưỡng tinh thần yêu nước, ý chí sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc gọi tên.

Thanh Hóa30/01/2026Hà Hữu Duy (Ban Chấp hành Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Trúc Lâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Hoàng Ngọc Dưỡng, sinh năm 1954, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của bác gắn liền với tiếng bom, tiếng súng, với những mất mát, hy sinh của quê hương, xóm làng. Chính hoàn cảnh ấy đã sớm hun đúc trong người thanh niên Hoàng Ngọc Dưỡng tinh thần yêu nước, ý chí sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc gọi tên.

Tháng 6 năm 1974, khi vừa tròn đôi mươi, bác nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Đoàn 582. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, toàn quân, toàn dân dốc sức cho mục tiêu giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Người lính trẻ năm ấy mang trong tim niềm tin mãnh liệt: đất nước nhất định sẽ toàn thắng.

Trên những chặng đường hành quân gian khổ, giữa nắng lửa và bom đạn ác liệt, bác Hoàng Ngọc Dưỡng cùng đồng đội luôn kiên cường bám đơn vị, bám nhiệm vụ. Mỗi trận đánh là một thử thách sinh tử, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần dũng cảm, là ý chí “còn người, còn trận địa”, quyết không lùi bước trước kẻ thù.

Trong chiến đấu, bác đã anh dũng chiến đấu, hoàn thành nhiệm vụ được giao, dù phải đối mặt với muôn vàn hiểm nguy. Chính trong những ngày tháng ác liệt ấy, bác bị thương, để lại trên cơ thể những dấu tích không bao giờ phai mờ của chiến tranh. Với tỷ lệ thương binh 01/4, đó không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là minh chứng sống động cho sự hy sinh thầm lặng của một người lính trẻ trong thời hoa lửa của dân tộc.

Sau chiến tranh, trở về đời thường với những vết thương mang theo suốt cuộc đời, bác Hoàng Ngọc Dưỡng vẫn giữ trọn phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ: giản dị, kiên cường, giàu nghị lực và trách nhiệm. Những năm tháng quân ngũ đã trở thành hành trang tinh thần quý giá, giúp bác vượt qua khó khăn, tiếp tục đóng góp cho gia đình, quê hương và xã hội.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về bác Hoàng Ngọc Dưỡng – người chiến sĩ Đoàn 582, nhập ngũ năm 1974, thương binh 01/4 – không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà còn là biểu tượng cho sự cống hiến, hy sinh của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam. “Thời hoa lửa” ấy đã hun đúc nên bản lĩnh, niềm tin và trách nhiệm, tiếp tục soi đường, truyền lửa cho thế hệ trẻ hôm nay trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn