Người lính trẻ giữ cờ giữa trận mưa tên
Vào thời Hoa Lư, trong một trận đánh lớn ở vùng núi thuộc Tràng An, quân Đại Cồ Việt bị quân giặc bao vây giữa thung lũng hẹp. Trong đội quân ấy có một người lính trẻ tên Nam. Anh mới vào quân ngũ chưa lâu nhưng rất gan dạ và luôn xin được giữ lá cờ hiệu của đội. Vị tướng nhìn Nam và nói: — Giữ cờ không chỉ là cầm vải, mà là giữ tinh thần của cả quân đội. Ngươi có dám không? Nam gật đầu không do dự: — Dù chết cũng không để cờ ngã. Trận chiến bắt đầu. Mưa tên từ trên vách núi bắn xuống như mưa rào. Tiếng trống trận vang dội giữa khe đá. Nam đứng giữa đội hình, tay giữ chặt cán cờ. Xung quanh anh, đồng đội lần lượt bị thương và phải lùi lại, nhưng anh vẫn không rời vị trí. Có lúc gió mạnh thổi làm lá cờ nghiêng hẳn sang một bên. Nam phải dùng cả vai và chân để giữ cho cờ không ngã. Quân giặc nhìn thấy lá cờ vẫn đứng vững liền tưởng quân Đại Cồ Việt còn rất đông, nên không dám xông lên toàn lực. Nhờ đó, quân triều đình có thời gian điều chỉnh đội hình và phản công từ hai phía. Trong lúc giao chiến ác liệt, Nam bị trúng thương ở tay. Nhưng anh vẫn cắn răng quấn vải vào tay để tiếp tục giữ cờ. Khi viện binh đến, quân giặc bị đánh tan. Sau trận, vị tướng đi đến bên Nam, lúc này đã kiệt sức nhưng vẫn ôm chặt lá cờ. — Ngươi đã cứu cả trận đánh này. Nam chỉ nói: — Nếu cờ còn đứng, quân ta còn đứng. Từ đó, người dân Hoa Lư luôn nhắc về người lính trẻ giữ cờ giữa trận mưa tên — biểu tượng của lòng trung thành và ý chí không lùi bước.



