NGƯỜI LÍNH TRẺ GIỮ ĐẢO ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Trong câu chuyện về trận chiến Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988, có những người đã hy sinh và mãi mãi nằm lại giữa biển khơi, nhưng cũng có những người dù bị thương rất nặng vẫn sống sót để trở về, mang theo ký ức về những người đồng đội đã không còn. Nguyễn Văn Lanh là một trong những người lính như thế

Câu chuyện về anh là câu chuyện của một người lính trẻ đã đứng giữa biển khơi trong thời khắc sinh tử, bị thương khi bảo vệ lá cờ Tổ quốc nhưng vẫn cố gắng chiến đấu và giữ vững vị trí của mình. Sau trận chiến, anh may mắn sống sót, nhưng cuộc đời anh từ đó gắn liền với một ký ức không thể nào quên về Gạc Ma và những người đồng đội đã hy sinh.
Nguyễn Văn Lanh sinh năm 1966, quê ở xã Vũ Hội, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Năm 1985, anh nhập ngũ và được biên chế vào lực lượng Hải quân. Là một người lính trẻ, anh cũng giống như bao thanh niên Việt Nam thời ấy, mang trong mình những ước mơ giản dị của tuổi trẻ và một tình yêu dành cho quê hương. Cuộc đời người lính đã đưa anh đến với biển đảo, đến với Trường Sa và những vùng đất giữa đại dương mà đối với nhiều người dân đất liền chỉ được biết đến qua bản đồ hoặc những câu chuyện. Nhưng với những người lính như Nguyễn Văn Lanh, Trường Sa không phải là một địa danh xa xôi. Đó là nơi họ sống, nơi họ làm nhiệm vụ và cũng là nơi họ phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất.
Ngày 14 tháng 3 năm 1988, Nguyễn Văn Lanh có mặt tại khu vực Gạc Ma cùng những người đồng đội. Trong hoàn cảnh căng thẳng, những người lính Việt Nam vẫn thực hiện nhiệm vụ bảo vệ lá cờ Tổ quốc được cắm trên bãi đá. Họ đứng thành một vòng tròn xung quanh lá cờ, thể hiện quyết tâm bảo vệ chủ quyền. Trong số những người có mặt ngày hôm ấy có thiếu úy Trần Văn Phương, người chỉ huy lực lượng bảo vệ lá cờ, và Nguyễn Văn Lanh. Những gì xảy ra sau đó đã trở thành một phần không thể nào quên trong lịch sử bảo vệ chủ quyền biển đảo của Việt Nam.
Khi cuộc đối đầu xảy ra, Trần Văn Phương đã hy sinh trong lúc bảo vệ lá cờ. Nguyễn Văn Lanh cũng bị tấn công và bị thương rất nặng. Tuy nhiên, người lính trẻ ấy vẫn không rời vị trí. Trong thời khắc sinh tử, anh đã thể hiện sự kiên cường của một người lính, quyết tâm bảo vệ lá cờ và đồng đội. Hình ảnh Nguyễn Văn Lanh bị thương nhưng vẫn chiến đấu đã trở thành một trong những câu chuyện được nhắc đến nhiều khi nói về trận chiến Gạc Ma. Anh đã sống sót sau ngày hôm ấy, nhưng sự sống của anh phải đánh đổi bằng những thương tích nặng nề và những ký ức mà có lẽ cả đời anh cũng không thể quên.
Sau trận chiến, Nguyễn Văn Lanh được đưa đi cấp cứu và điều trị. Anh may mắn trở về từ nơi mà nhiều đồng đội của mình đã mãi mãi nằm lại. Nhưng với những người sống sót sau chiến tranh, trở về không có nghĩa là mọi thứ đã kết thúc. Đối với Nguyễn Văn Lanh, cuộc chiến vẫn còn trong ký ức. Mỗi khi nhắc đến Gạc Ma, anh lại nhớ đến những người đồng đội đã hy sinh, nhớ đến Trần Văn Phương và những người lính đã đứng bên nhau trong vòng tròn bảo vệ lá cờ. Những người đã trở về phải tiếp tục cuộc sống, nhưng trong lòng họ luôn có một khoảng trống dành cho những người không còn nữa.
Câu chuyện của Nguyễn Văn Lanh khiến người ta hiểu rằng trong chiến tranh, có những người hy sinh bằng chính mạng sống của mình, nhưng cũng có những người sống sót và phải mang theo những vết thương suốt đời. Vết thương trên cơ thể có thể dần lành theo thời gian, nhưng vết thương trong ký ức thì không dễ dàng biến mất. Những người lính sống sót chính là những nhân chứng của lịch sử. Họ có trách nhiệm kể lại những gì mình đã chứng kiến để thế hệ sau hiểu hơn về những người đã hy sinh.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nhiều năm sau trận chiến Gạc Ma, Nguyễn Văn Lanh được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với tinh thần chiến đấu và sự hy sinh của anh trong trận chiến bảo vệ chủ quyền biển đảo. Nhưng có lẽ đối với người lính từng đi qua chiến tranh, điều đáng quý nhất không nằm ở những danh hiệu mà là việc những người đồng đội của mình không bị lãng quên. Mỗi lần tên tuổi của Trần Văn Phương và 64 liệt sĩ được nhắc đến, ký ức về những người đã hy sinh lại được sống lại.
Ngày hôm nay, khi nhìn lại câu chuyện về Nguyễn Văn Lanh, người ta không chỉ nhớ đến một người lính đã chiến đấu và bị thương trong trận chiến Gạc Ma, mà còn nhớ đến một thế hệ thanh niên đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Họ đã đi đến những nơi xa xôi nhất, đối mặt với những hiểm nguy mà không ai mong muốn, nhưng khi Tổ quốc cần, họ vẫn đứng lên. Nguyễn Văn Lanh may mắn trở về, còn nhiều người đồng đội của anh thì không. Sự khác biệt ấy là một phần nghiệt ngã của chiến tranh.
Biển Trường Sa hôm nay vẫn xanh, những con tàu vẫn ngày đêm ra khơi và lá cờ đỏ sao vàng vẫn tung bay trên những vùng biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Mỗi khi nhìn thấy lá cờ ấy, chúng ta có thể nhớ đến những người lính đã từng đứng bên nó giữa biển khơi. Có người đã hy sinh, có người trở về với những thương tích trên cơ thể, nhưng tất cả đều đã góp phần viết nên một trang sử của dân tộc. Trong trang sử ấy có tên Nguyễn Văn Lanh, một người lính trẻ năm xưa đã sống sót trở về, nhưng trái tim anh vẫn luôn hướng về những người đồng đội đã nằm lại giữa biển trời Gạc Ma.



