Người lính trẻ không kêu mệt
Buổi hành quân bắt đầu từ khi trời còn mờ sương. Những người lính trẻ khoác ba lô, nối nhau đi trên con đường đất xuyên qua rừng. Bế Văn Đàn bước ở giữa đội hình. Chiếc ba lô ngày càng nặng. Đôi chân cũng bắt đầu mỏi. Nhưng anh vẫn giữ nhịp bước đều.

Buổi hành quân bắt đầu từ khi trời còn mờ sương.
Những người lính trẻ khoác ba lô, nối nhau đi trên con đường đất xuyên qua rừng.
Bế Văn Đàn bước ở giữa đội hình.
Chiếc ba lô ngày càng nặng.
Đôi chân cũng bắt đầu mỏi.
Nhưng anh vẫn giữ nhịp bước đều.
Không nói một lời
Đến giữa trưa, tiểu đội được nghỉ vài phút.
Mọi người lần lượt đặt ba lô xuống.
Một chiến sĩ ngồi phịch bên gốc cây:
– Mệt quá!
Người bên cạnh cười:
– Tôi cũng vậy.
Bế Văn Đàn ngồi xuống sau cùng.
Anh lặng lẽ tháo ba lô, xoa nhẹ vai rồi uống một ngụm nước.
Người bạn hỏi:
– Đàn, cậu có mệt không?
Anh cười:
– Có.
– Thế sao không nói?
Đàn nhìn những người đang nghỉ:
– Nói ra thì có hết mệt đâu.
Người bạn bật cười.
Mệt nhưng không bỏ cuộc
Đường phía trước vẫn còn dài.
Khi tiếng gọi tập hợp vang lên, mọi người đứng dậy.
Một chiến sĩ trẻ còn chần chừ.
Đàn nói:
– Cố thêm đoạn nữa.
– Tôi sợ không đi nổi.
– Đi chậm thôi. Có anh em bên cạnh.
Người lính gật đầu.
Hai người cùng bước.
Không ai bỏ lại ai.
Người tiểu đội trưởng nhìn thấy
Cuối buổi hành quân, tiểu đội trưởng Thành quan sát Đàn.
Ông nhận ra bước chân anh đã chậm hơn lúc đầu.
– Mệt không?
Đàn đáp:
– Báo cáo, có mệt.
– Sao lúc nghỉ không nói?
Đàn cười:
– Em nghĩ nghỉ một chút là được.
Tiểu đội trưởng gật đầu:
– Tốt là biết cố gắng. Nhưng nhớ rằng người lính không phải người không biết mệt.
Ông nhìn cả tiểu đội:
– Biết mệt nhưng vẫn hoàn thành nhiệm vụ mới là điều đáng quý. Và nếu quá sức thì phải báo để đồng đội giúp.
Đàn nghiêm túc đáp:
– Rõ!
Một chặng đường nữa
Chiều xuống.
Mọi người tiếp tục hành quân.
Đường rừng quanh co, những chiếc ba lô vẫn đè nặng trên vai.
Nhưng tiếng bước chân đã đều hơn.
Người này động viên người kia.
Ai đi chậm thì được chờ.
Ai mệt thì được chia sẻ.
Bế Văn Đàn vẫn bước giữa đội hình.
Anh không cố tỏ ra mình không mệt.
Anh chỉ không để sự mệt mỏi khiến mình bỏ cuộc.
Đêm ấy, khi đến nơi nghỉ, Đàn tháo ba lô xuống.
Anh ngồi bên bếp lửa, hai tay đưa về phía hơi ấm.
Một người bạn hỏi:
– Hôm nay có mệt không?
Đàn cười:
– Mệt chứ.
– Thế sao cả ngày chẳng nghe cậu than?
Anh nhìn những người đồng đội quanh mình rồi đáp:
– Vì mọi người cũng đang cố gắng.
Câu nói rất ngắn.
Nhưng ai cũng hiểu.
Nhiều năm sau, người ta có thể nhớ đến người lính qua những chiến công lớn.
Nhưng trong những ngày đầu quân ngũ, phẩm chất của họ thường được hình thành từ những điều rất bình dị:
biết chịu khó, biết giữ kỷ luật, biết vượt qua mệt mỏi và quan trọng nhất là biết dựa vào đồng đội khi cần.
Người lính trẻ không kêu mệt không có nghĩa là anh không biết mệt.
Anh chỉ hiểu rằng phía trước còn có đồng đội đang bước cùng mình.
Và đôi khi, chỉ cần nhìn thấy người bên cạnh vẫn đang cố gắng, ta cũng có thêm sức mạnh để bước tiếp.


