Người lính trẻ kiên cường
Năm 1979, ông tôi khi ấy còn rất trẻ đã tình nguyện gia nhập quân đội Việt Nam. Sau ba tháng huấn luyện vội vã nhưng đầy gian khổ, ông cùng đơn vị được lệnh lên đường sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế. Đó là thời điểm đất nước này vừa trải qua thảm họa diệt chủng do chế độ Khmer Đỏ gây ra.

Năm 1979, ông tôi khi ấy còn rất trẻ đã tình nguyện gia nhập quân đội Việt Nam. Sau ba tháng huấn luyện vội vã nhưng đầy gian khổ, ông cùng đơn vị được lệnh lên đường sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế. Đó là thời điểm đất nước này vừa trải qua thảm họa diệt chủng do chế độ Khmer Đỏ gây ra.
Ông kể, những ngày đầu đặt chân đến chiến trường là những ký ức không thể nào quên. Làng mạc hoang tàn, ruộng đồng bỏ hoang, không khí u ám bao trùm. Người dân thì đói khát, gầy yếu, ánh mắt luôn đầy sợ hãi. Những gì ông chứng kiến khiến ông hiểu rõ hơn sự tàn khốc mà tập đoàn của Pol Pot đã gây ra.
Nhưng chiến trường không chỉ khốc liệt vì chiến đấu, mà còn vì thiên nhiên và cuộc sống thiếu thốn. Ông kể rằng, lương thực luôn trong tình trạng khan hiếm. Có những ngày, mỗi người chỉ được chia một ít gạo, phải nấu thật loãng để đủ ăn qua bữa. Hai mùa ở Campuchia đều khắc nghiệt theo cách riêng. Mùa khô thì nắng như đổ lửa, đất nứt nẻ, nhiều khi hành quân cả ngày không tìm được nguồn nước, cổ họng khô rát nhưng vẫn phải cố gắng chịu đựng. Còn mùa mưa thì rừng rậm ẩm ướt, nước ngập, muỗi nhiều vô kể. Chỉ cần sơ ý là mắc bệnh, đặc biệt là sốt rét – căn bệnh đã khiến không ít đồng đội của ông kiệt sức.
Nơi ở của họ cũng vô cùng giản đơn và nguy hiểm. Ông và đồng đội phải đào hầm để trú ẩn, vừa tránh bom đạn vừa chống chọi với thời tiết. Ban ngày chiến đấu hoặc hành quân, ban đêm lại chui xuống hầm ngủ. Có những đêm mưa lớn, nước tràn vào hầm, quần áo ướt sũng nhưng vẫn phải nằm co ro, ôm súng ngủ tạm. Cuộc sống khi ấy luôn trong tình trạng thiếu thốn và căng thẳng, nhưng không ai than vãn.
Dù khó khăn là vậy, ông nói điều khiến ông và đồng đội có thể vượt qua tất cả chính là ý nghĩa của nhiệm vụ. Họ không chỉ chiến đấu vì Tổ quốc mà còn để giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi nỗi ám ảnh diệt chủng, được sống trong hòa bình. Những lần nhìn thấy người dân được cứu giúp, được chia sẻ lương thực, hay chỉ đơn giản là một nụ cười sau bao ngày đau khổ, cũng đủ tiếp thêm sức mạnh cho họ.
Ông thường nói, quãng thời gian ấy tuy gian khổ nhưng cũng là những năm tháng đáng nhớ nhất của tuổi trẻ. Đó là khi ông sống trong tình đồng đội, cùng nhau vượt qua cái đói, cái khát, bệnh tật và hiểm nguy. Và hơn hết, đó là khi ông cảm nhận rõ ràng giá trị của hòa bình – điều mà phải đánh đổi bằng rất nhiều mồ hôi, nước mắt, thậm chí là cả máu.



