NGƯỜI LÍNH TRẺ LÊN BIÊN CƯƠNG
Năm 1984, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác Lê Giáp Nguyệt rời quê nhà, khoác ba lô lên đường ra biên giới phía Bắc, mang theo khát vọng giản dị là được đứng trong hàng ngũ bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Người viết vẫn nhớ giọng bác Nguyệt trầm và chắc khi kể về ngày nhập ngũ. “Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản, đất nước cần thì mình đi,” bác nói. Rời làng quê, bác biên chế về Lữ đoàn 134, hành quân lên các điểm chốt biên giới phía Bắc trong bối cảnh tình hình còn tiềm ẩn nhiều phức tạp sau chiến tranh.
Những ngày đầu, bác Nguyệt phải làm quen với núi cao, sương mù và cái lạnh cắt da. “Có đêm gió thổi, chăn mỏng không đủ ấm, nhưng không ai than,” bác kể. Người viết hình dung hình ảnh người lính trẻ đứng gác trên mỏm đá, phía trước là biên cương Tổ quốc, phía sau là đồng đội, tất cả gắn kết bằng ý thức kỷ luật và trách nhiệm.
Bác nói, chính những ngày đầu gian khó ấy đã dạy bác bài học đầu tiên của đời lính: đứng vững ở nơi gian khổ nhất cũng là một cách yêu nước.


