NGƯỜI LÍNH TRẺ LÊN ĐƯỜNG TRONG NHỮNG NĂM THÁNG GIAN KHÓ
Có những người lính bước vào quân ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Khi ấy, phía trước họ là một chặng đường dài, còn phía sau chỉ là mái nhà, người thân và những năm tháng tuổi thơ vừa kịp lớn. Cựu chiến binh Lương Khắc Hẳn là một trong những người đã đi qua quãng đời như thế. Sinh ngày 7 tháng 10 năm 1959, ở cái tuổi đôi mươi, ông rời quê hương lên đường nhập ngũ vào tháng 4 năm 1978. Đó là thời điểm đất nước vừa bước ra khỏi những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nhưng nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc vẫn còn nặng nề. Với người thanh niên quê nhà năm ấy, màu xanh áo lính trở thành một phần không thể quên của tuổi trẻ.
Tháng 4 năm 1978, Cựu chiến binh Lương Khắc Hẳn chính thức bước vào cuộc đời quân ngũ. Trong danh sách đơn vị, ông được ghi nhận thuộc H1-CS. Chỉ vài ký tự ngắn gọn ấy, nếu nhìn trên một trang giấy, tưởng như không nói được nhiều điều. Nhưng đối với một người đã từng mặc áo lính, đó là cả một quãng đời. Đó là những ngày rời xa gia đình, là cuộc sống trong môi trường kỷ luật, là những tháng năm phải học cách trưởng thành nhanh hơn tuổi đời. Từ một người thanh niên quen với nhịp sống làng quê, ông phải làm quen với những quy định của quân đội, với tinh thần tập thể và trước hết là ý thức đặt nhiệm vụ chung lên trên những mong muốn riêng của bản thân.
Những năm tháng từ 1978 đến 1982 không phải là một khoảng thời gian ngắn. Gần bốn năm trong quân ngũ đủ để một người trẻ thay đổi rất nhiều. Từ những ngày đầu còn bỡ ngỡ, người lính dần trưởng thành qua công việc, qua rèn luyện, qua những ngày tháng sống và sinh hoạt cùng đồng đội. Quân đội không chỉ dạy người lính cách hoàn thành nhiệm vụ, mà còn rèn cho họ sự kiên trì, tính kỷ luật và khả năng đứng vững trước những hoàn cảnh khó khăn. Những điều ấy nhiều khi không thể nhìn thấy ngay bằng một thành tích cụ thể, nhưng lại theo người lính suốt cả cuộc đời.
Trong những câu chuyện về thế hệ cựu chiến binh, người ta thường mong muốn tìm thấy những chiến công vang dội, những trận đánh lớn hay những dấu mốc đặc biệt. Nhưng không phải cuộc đời người lính nào cũng được ghi lại bằng những trang sử có tên tuổi. Có những người chỉ lặng lẽ hoàn thành nhiệm vụ của mình, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác. Cựu chiến binh Lương Khắc Hẳn thuộc về thế hệ ấy. Điều đáng quý nằm ở chính sự bền bỉ của những năm tháng đã sống trong quân ngũ, ở việc một người thanh niên đã dành một phần quan trọng của tuổi trẻ cho nhiệm vụ chung.
Tháng 8 năm 1982, sau hơn bốn năm phục vụ trong quân đội, ông xuất ngũ trở về quê hương. Ngày trở về cũng là lúc một chặng đường khép lại. Người lính năm nào lại trở về với cuộc sống đời thường, trở về với gia đình và quê hương. Nhưng người trở về không còn hoàn toàn giống người thanh niên đã ra đi. Những năm tháng quân ngũ đã để lại trong ông một hành trang không nhìn thấy được: sự từng trải, tính kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và những ký ức về một thời tuổi trẻ.
Có lẽ với những người trẻ hôm nay, bốn năm nghe qua không phải là quá dài. Nhưng nếu đặt mình vào hoàn cảnh của một thanh niên cuối những năm 1970, ta mới hiểu được giá trị của quãng thời gian ấy. Đó là những năm tháng mà cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, điều kiện phục vụ và sinh hoạt chưa thể đầy đủ như hôm nay. Người lính phải biết thích nghi với hoàn cảnh, biết chia sẻ với đồng đội và biết đặt trách nhiệm lên trước sự thuận tiện của bản thân. Chính trong những điều tưởng như bình thường ấy, phẩm chất của người lính được hình thành.
Sau khi trở về, cuộc sống lại mở ra một trang mới. Người lính không còn mang trên mình bộ quân phục mỗi ngày, nhưng những phẩm chất được rèn luyện trong quân đội vẫn còn đó. Cựu chiến binh Lương Khắc Hẳn tiếp tục sống cuộc đời của một người dân quê, gắn bó với gia đình và cộng đồng. Từ một người thanh niên ra đi với tuổi đời còn trẻ, ông trở thành một người đàn ông từng trải hơn sau những năm tháng quân ngũ. Những gì quân đội trao cho ông không chỉ là ký ức, mà còn là cách nhìn nhận cuộc sống bằng tinh thần trách nhiệm và sự bền bỉ.
Năm 2006, ông trở thành hội viên Hội Cựu chiến binh. Từ đây, chiếc áo lính một lần nữa trở thành dấu nối giữa quá khứ và hiện tại. Hội Cựu chiến binh không chỉ là nơi những người từng mặc áo lính gặp gỡ, mà còn là nơi những ký ức về một thế hệ được gìn giữ. Mỗi người một câu chuyện, một thời gian phục vụ, một hoàn cảnh khác nhau, nhưng họ gặp nhau ở một điểm chung: đã từng dành những năm tháng tuổi trẻ để thực hiện nhiệm vụ của người lính.
Ngày hôm nay, khi tóc đã bạc theo thời gian, những năm tháng nhập ngũ và xuất ngũ đã lùi xa nhiều thập kỷ. Những người trẻ của năm 1978 giờ đã trở thành những người cao tuổi. Những điều từng rất bình thường trong cuộc sống quân ngũ nay trở thành ký ức. Một buổi tập, một ngày công tác, một lần cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ… có thể không còn nhớ rõ từng chi tiết, nhưng cảm giác của một thời tuổi trẻ thì vẫn còn.
Câu chuyện của Cựu chiến binh Lương Khắc Hẳn vì thế không cần phải được kể bằng những lời quá lớn lao. Điều đáng trân trọng nhất là ông đã có một quãng đời thật sự gắn bó với màu xanh áo lính. Từ tháng 4 năm 1978 đến tháng 8 năm 1982, tuổi trẻ của ông đã được đặt trong một hoàn cảnh đặc biệt của đất nước. Sau khi hoàn thành thời gian quân ngũ, ông trở về quê, tiếp tục cuộc sống đời thường và mang theo những giá trị đã được hun đúc từ những năm tháng ấy.
Mỗi thế hệ đi qua đều để lại cho thế hệ sau một điều gì đó. Với thế hệ cựu chiến binh, đó có thể là ký ức về những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó; là tinh thần biết sống vì tập thể; là sự kiên trì trước thử thách; và trên hết là ý thức trách nhiệm với quê hương, đất nước. Những giá trị ấy không nằm trong những câu chữ khô cứng của một bản danh sách. Nó nằm trong chính cuộc đời của những người đã từng khoác lên mình bộ quân phục.
Và khi hôm nay nhìn lại hành trình của Cựu chiến binh Lương Khắc Hẳn, người ta có thể hiểu rằng, một phần tuổi trẻ của ông đã được gửi lại trong màu áo lính. Quãng thời gian ấy đã đi qua, nhưng ký ức về một thời thanh xuân vẫn còn đó, như một dấu mốc lặng lẽ trong cuộc đời một người con quê hương Hoằng Lộc.



