Thân nhân liệt sĩ, người có công

Người lính trẻ năm ấy

Bà Thạch Thị Bê, sinh năm 1955, là vợ của Liệt sĩ Ngô Văn Hưng. Người đã huy sinh trên chiến trường Campuchia

Vĩnh Long09/11/2025Trương Mạnh Kha (Đoàn xã Nhị Trường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính trẻ năm ấy

Tôi là Thạch Thị Bê, sinh năm 1955, vợ của liệt sĩ Ngô Văn Hưng. Đã hơn bốn mươi năm trôi qua kể từ ngày ông Hưng lên đường nhập ngũ, nhưng với tôi, hình ảnh người chồng trẻ trong bộ quân phục bạc màu, nụ cười hiền lành và ánh mắt đầy nhiệt huyết vẫn như còn ở ngay trước mặt.

Ngày ấy, vào tháng 9 năm 1982, ông Hưng mới 24 tuổi, vừa tròn tuổi thanh xuân. Khi nhận lệnh nhập ngũ, ông chỉ nói với tôi một câu:
“Bà ở nhà chăm mẹ, chăm ruộng. Tôi đi đánh giặc, bao giờ đất nước yên bình, tôi sẽ về.”
Câu nói ấy ngắn gọn, nhưng nó là lời hứa, là niềm tin mà tôi ôm giữ suốt cả một đời.

Ông Hưng được biên chế vào Đại đội 7, Tiểu đoàn 220, Trung đoàn 686, Sư đoàn 339, đảm nhiệm chức vụ Tiểu đội trưởng. Nhiệm vụ của đơn vị lúc đó là chi viện, chiến đấu tại chiến trường Campuchia, giúp nước bạn thoát khỏi họa diệt chủng và bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.

Ba năm chiến đấu nơi đất khách, ông gửi về cho tôi chỉ vỏn vẹn vài lá thư. Trong mỗi lá thư, chữ ông nắn nót, kể về cuộc sống gian khổ nhưng đầy nghĩa tình của anh em trong đơn vị. Ông bảo:
“Ở nơi này, ngày đêm bom đạn, nhưng lòng người lính vẫn ấm, vì nghĩ tới quê nhà, tới vợ con, tới đất nước mình.”

Rồi đến năm 1985, tin dữ ập đến. Ông hy sinh trong một trận chiến ác liệt trên đất bạn, khi mới 27 tuổi. Hôm ấy, người ta nói ông ngã xuống khi đang chỉ huy đồng đội tấn công, trong tay vẫn nắm chặt lá cờ của đơn vị. Tôi nghe mà lặng người, nước mắt không rơi nổi. Đất nước yên bình hơn, nhưng trong lòng tôi là cả một khoảng trống mênh mông.

Những năm sau, tôi vẫn một mình thắp nhang cho ông, chờ mãi một tin tức, một kỷ vật, một vết tích nào đó từ chiến trường. Mãi đến ngày 15 tháng 12 năm 2009, Thủ tướng Chính phủ ký quyết định truy tặng Bằng “Tổ quốc ghi công” cho ông. Hôm ấy, tôi mang tấm bằng ấy đặt cạnh di ảnh chồng, nghẹn ngào nói:
“Ông ơi, Tổ quốc đã ghi công ông rồi. Ông có nghe thấy không?”

Giờ đây, tóc tôi đã bạc, tuổi đời đã ngoài bảy mươi. Nhưng mỗi khi nhìn tấm bằng Tổ quốc ghi công và di ảnh ông đặt nơi bàn thờ, tôi lại thấy như nghe tiếng ông cười, nghe tiếng bước chân người lính trở về.
Ông ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại cho tôi nỗi nhớ không nguôi và cho đất nước một phần máu thịt.

Với tôi, ông không chỉ là chồng, mà là một người anh hùng – người lính Ngô Văn Hưng của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính trẻ năm ấy | Câu chuyện thời hoa lửa