Cựu chiến binh

Người Lính Trẻ Năm Ấy Chưa Phai

Hồi ức bi tráng về đồng đội ngã xuống và hành trình tìm lại bản ngã giữa cuộc sống đời thường của người cựu binh.

Hải Phòng24/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khói đạn pháo mù mịt che khuất cả bầu trời, tiếng bom dội xuống đất rung chuyển như xé toạc màng nhĩ. Chúng tôi hành quân qua những cánh rừng già rậm rạp, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc mỏng manh. Mùi khét của thuốc súng lẩn khuất trong từng gốc cây, ngọn cỏ. Đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, máu nhuộm đỏ cả một vạt rừng chiều. Chúng tôi không có thời gian để khóc, chỉ biết cắn răng tiến lên phía trước. Ngày tháo balo về với gia đình, giọt nước mắt lăn dài trên gò má của mẹ. Hòa bình mang lại nụ cười cho mọi người, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt người lính cũ là những khoảng trống khó có thể lấp đầy. Đôi bàn tay tôi thỉnh thoảng lại run rẩy vô cớ. Không phải vì bệnh tật, mà là tàn dư của những ngày tháng căng thẳng cực độ đối diện với tử thần. Vết thương lòng vẫn cứ âm ỉ rỉ máu, chẳng có loại thuốc nào chữa lành được. Tôi ít nói hơn, thu mình vào vỏ bọc tĩnh lặng. Những ký ức đẫm máu cứ tua đi tua lại trong đầu mỗi khi tôi nhắm mắt. Người nhà không hiểu vì sao tôi hay ngồi một mình trong bóng tối, chỉ có những ai từng vào sinh ra tử mới thấu hiểu nỗi ám ảnh này. Tôi học cách chấp nhận và sống tiếp phần đời của cả những người đã khuất. Những câu chuyện chiến đấu được kể lại cho thế hệ trẻ, không phải để gieo rắc hận thù mà để họ biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Lính Trẻ Năm Ấy Chưa Phai | Câu chuyện thời hoa lửa