Cựu Thanh niên xung phong

Người lính trẻ năm mười lăm tuổi

Lào Cai19/05/2026Hoàng Văn Sỹ (Đoàn Thanh niên Bộ CHQS tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ đã nhuốm màu thời gian, ông Phạm Văn Đức vẫn còn giữ chiếc bi đông cũ và vài tấm ảnh bạc màu của những năm tháng chiến tranh. Với ông, đó không chỉ là kỷ vật, mà là cả một phần tuổi trẻ không thể nào quên.

Sinh năm 1954, ông Đức nhập ngũ tháng 01 năm 1969 khi mới mười lăm tuổi. Ngày ấy, chiến tranh lan rộng, trai làng lần lượt lên đường. Nhìn những người anh khoác ba lô ra trận, cậu thiếu niên Phạm Văn Đức cũng nung nấu quyết tâm được góp sức cho đất nước.

Ông kể, ngày đầu vào đơn vị, nhiều người còn ngạc nhiên vì ông quá trẻ. Bộ quân phục rộng thùng thình, đôi dép cao su đi chưa quen khiến cậu lính nhỏ nhiều phen vấp ngã. Đồng đội thương nên thường gọi vui là “Đức con”. Nhưng chính cậu lính trẻ ấy lại nổi tiếng gan dạ và nhanh nhẹn.

Những năm chiến tranh, đơn vị của ông thường xuyên hành quân xuyên rừng, vận chuyển lương thực và làm nhiệm vụ phục vụ chiến đấu. Có những ngày đi bộ hàng chục cây số dưới cái nắng bỏng rát, ba lô nặng trĩu trên vai, chân phồng rộp vì đường rừng đá sắc. Đêm đến, cả đơn vị mắc võng ngủ giữa rừng sâu, lấy tăng làm chăn, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng máy bay vọng xa xa.

Ông Đức nhớ nhất một lần hành quân gặp mưa lớn kéo dài nhiều ngày. Quần áo ai cũng ướt sũng, lương khô mềm nhũn, củi ướt không thể nhóm lửa. Đói quá, mấy anh em phải đào củ mài, hái rau rừng ăn tạm. Vậy mà trong cảnh thiếu thốn ấy, mọi người vẫn động viên nhau bằng những câu chuyện vui.

“Có anh còn giả giọng phát thanh viên đọc tin chiến thắng ngay giữa rừng khiến cả tổ cười bò,” ông Đức cười hiền nhớ lại. Những tiếng cười giản dị ấy đã giúp người lính trẻ quên đi mệt nhọc và nỗi sợ chiến tranh.

Nhưng chiến trường cũng dạy ông trưởng thành bằng những mất mát đau lòng. Một người đồng đội thân thiết từng chia nhau từng ngụm nước, từng đi chung trên những chặng đường hành quân, đã hy sinh trong một trận bom bất ngờ. Hôm tiễn đồng đội, cả đơn vị lặng đi giữa cánh rừng chiều, không ai nói thành lời.

Ông bảo, chiến tranh khiến con người già đi rất nhanh. Những chàng trai tuổi mười tám đôi mươi ngày ấy phải học cách đối diện với hiểm nguy, mất mát và cả nỗi nhớ nhà da diết. Có những đêm nằm võng giữa rừng, nghe tiếng mưa rơi mà ai cũng nhớ mẹ, nhớ quê nhưng không ai cho phép mình yếu lòng.

Điều còn đọng lại sâu sắc nhất trong ông chính là tình đồng đội. Người lính thời ấy sống với nhau chân thành và nghĩa tình. Một điếu thuốc cũng chia đôi, một lá thư nhà cả tổ cùng đọc. Chính tình cảm ấy đã giúp họ vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, ông Phạm Văn Đức giờ tóc đã bạc trắng, nhưng ký ức về tuổi trẻ nơi chiến trường vẫn còn nguyên vẹn. Với ông, đó là quãng đời gian khổ nhưng đáng tự hào nhất – quãng đời mà một cậu bé mười lăm tuổi đã lớn lên cùng đất nước trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn