Người Lính Trẻ Ngày Nhập Ngũ
Mùa xuân năm 1969, tại một làng quê ven sông Hồng, chàng trai Nguyễn Văn Bình nhận giấy gọi nhập ngũ.
Bình vừa tròn mười chín tuổi.
Cậu là con trai cả trong gia đình có ba anh em.
Ngày nhận giấy báo, Bình lặng lẽ ngồi trước sân nhà rất lâu.
Cậu biết rằng phía trước là chiến trường đầy hiểm nguy.
Nhưng trong lòng vẫn tràn đầy quyết tâm.
Sáng ngày lên đường, cả làng tập trung tại sân đình để tiễn thanh niên nhập ngũ.
Cờ đỏ tung bay trong gió.
Tiếng trống vang lên rộn rã.
Mẹ Bình thức từ rất sớm để chuẩn bị cho con một gói cơm nắm.
Bà cố tỏ ra vui vẻ nhưng đôi mắt đã đỏ hoe.
Trước giờ chia tay, bà nắm chặt tay con:
– Đi mạnh giỏi nhé con. Mẹ tin con.
Bình gật đầu.
Anh cố mỉm cười để mẹ yên lòng.
Đoàn thanh niên bắt đầu lên xe.
Tiếng hát vang lên khắp sân đình.
Bình ngoái nhìn lần cuối.
Anh thấy mẹ vẫn đứng đó, đưa tay vẫy theo.
Hình ảnh ấy in sâu vào tâm trí anh suốt những năm tháng chiến tranh.
Những ngày đầu trong quân ngũ, Bình gặp không ít khó khăn.
Anh nhớ nhà, nhớ gia đình, nhớ những buổi chiều chăn trâu trên cánh đồng quê.
Nhưng tình đồng đội và lý tưởng chiến đấu đã giúp anh trưởng thành nhanh chóng.
Từ một chàng trai nông thôn còn nhiều bỡ ngỡ, Bình trở thành người lính vững vàng nơi chiến trường.
Nhiều năm sau, khi kể lại ngày nhập ngũ cho con cháu nghe, ông vẫn nhớ như in tiếng trống sân đình và ánh mắt của mẹ trong buổi sáng mùa xuân năm ấy.
Đó là ngày ông bắt đầu hành trình của tuổi trẻ vì Tổ quốc.



