Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người lính trẻ Nguyễn Văn Nam - ở chiến trường miền Tây Nam Bộ

Gửi mẹ kính yêu và các em,Con viết những dòng này khi bóng tối đã phủ kín cánh rừng, chỉ còn ánh sáng le lói từ ngọn đèn dầu tự chế. Đã lâu rồi con không được nhận tin nhà, lòng lúc nào cũng nhớ bóng dáng mẹ tảo tần bên bếp lửa và tiếng cười đùa của mấy đứa em nhỏ.

Lào Cai13/05/2026Vàng Thị Ly (Chi đoàn trường Mầm Non Mồ Dề)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính trẻ Nguyễn Văn Nam - ở chiến trường miền Tây Nam Bộ

Lá thư từ chiến khu

Rừng U Minh, ngày 15 tháng 10 năm 1972

Gửi mẹ kính yêu và các em,Con viết những dòng này khi bóng tối đã phủ kín cánh rừng, chỉ còn ánh sáng le lói từ ngọn đèn dầu tự chế. Đã lâu rồi con không được nhận tin nhà, lòng lúc nào cũng nhớ bóng dáng mẹ tảo tần bên bếp lửa và tiếng cười đùa của mấy đứa em nhỏ.

Mẹ ơi, ở đây chiến tranh ác liệt lắm. Những cơn mưa rừng tầm tã, những đêm hành quân xuyên đêm qua đầm lầy, cái đói và cái rét đôi khi vây lấy chúng con. Nhưng mẹ yên tâm, con và đồng đội vẫn luôn vững vàng. Mỗi khi mệt mỏi, con lại nhớ đến lời mẹ dặn ngày lên đường: "Đi để đất nước mình được yên bình, rồi mẹ con ta lại đoàn tụ". Chính tình yêu dành cho mảnh đất quê hương, nơi có mái nhà tranh của mẹ, đã tiếp thêm sức mạnh cho con vượt qua mọi hố bom, mũi đạn.

Con biết, ra đi là có thể không trở về. Sự hy sinh của chúng con hôm nay là để cho ngày mai của các em được đến trường, để mẹ không còn phải lo âu vì tiếng máy bay địch. Nếu một ngày con không thể trực tiếp về thắp nén nhang cho tổ tiên, mẹ cũng đừng quá đau lòng nhé. Hãy tự hào vì con đã sống và chiến đấu như một người lính thực thụ của dân tộc.Niềm tin vào ngày chiến thắng trong con chưa bao giờ tắt. Con tin chắc rằng ngày Bắc Nam sum họp, độc lập tự do không còn xa nữa.

Lúc đó, con sẽ về, sẽ lại được ăn bát canh chua cá lóc mẹ nấu, được cùng các em ra đồng gặt lúa.Mẹ giữ gìn sức khỏe nhé. Nhắn các em phải ngoan, nghe lời mẹ và học tập tốt để sau này xây dựng quê hương.

Hẹn ngày đại thắng con sẽ về trong vòng tay của mẹ.

Con của mẹ,

Nguyễn Văn Nam

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn