Bài viết

Người lính trẻ Nguyễn Viết Xuân.

Ninh Bình21/04/2026Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi Ninh Bình (Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi Ninh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, trong những ngày ác liệt của chiến trường Quảng Trị, có một người lính trẻ đã trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường – đó là Nguyễn Viết Xuân.

Ông là một chính trị viên đại đội pháo cao xạ, nhiệm vụ chính là chỉ huy đơn vị bảo vệ bầu trời trước các cuộc không kích dữ dội của không quân Mỹ. Những trận bom rải thảm liên tục khiến mặt đất rung chuyển, khói lửa bao trùm khắp nơi.

Trong một trận đánh, máy bay địch lao xuống tấn công dữ dội vào trận địa pháo. Tiếng nổ vang trời, đất đá tung lên, nhiều chiến sĩ bị thương. Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, Nguyễn Viết Xuân vẫn đứng vững, trực tiếp chỉ huy đơn vị chiến đấu.

Khi trận đánh trở nên căng thẳng nhất, một quả bom nổ gần vị trí của ông, khiến ông bị thương nặng. Máu chảy nhiều, nhưng ông không rời vị trí. Thay vào đó, ông tiếp tục hô lớn, động viên đồng đội:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Câu nói ấy vang lên giữa tiếng bom đạn, trở thành mệnh lệnh, thành nguồn động lực mạnh mẽ cho toàn đơn vị. Các chiến sĩ pháo cao xạ tiếp tục chiến đấu với tinh thần quyết tâm cao độ, bắn trả máy bay địch.

Dù bị thương nặng, Nguyễn Viết Xuân vẫn không rời trận địa cho đến khi trận chiến kết thúc. Sau đó, ông hy sinh vì vết thương quá nặng.

Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” từ đó đã trở thành một khẩu hiệu nổi tiếng, thể hiện tinh thần chiến đấu kiên cường của quân đội Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.

Không chỉ là một câu nói, đó còn là biểu tượng của ý chí không khuất phục, của lòng dũng cảm trước kẻ thù mạnh hơn về vũ khí và công nghệ.

Chiến trường Quảng Trị năm ấy là nơi diễn ra nhiều trận đánh khốc liệt, nhưng cũng là nơi ghi dấu những tấm gương anh hùng như Nguyễn Viết Xuân. Họ là những con người bình dị, nhưng trong hoàn cảnh đặc biệt đã trở nên phi thường.

Sau chiến tranh, tên tuổi của ông được ghi vào lịch sử, được đặt cho nhiều con đường và trường học. Câu chuyện của ông được kể lại như một bài học về lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.

Điều đáng nhớ nhất không phải chỉ là sự hy sinh, mà là tinh thần mà ông để lại. Trong khoảnh khắc khó khăn nhất, ông không nghĩ đến bản thân mà nghĩ đến nhiệm vụ, đến đồng đội.

Ngày nay, khi nhắc lại câu nói của ông, người ta không chỉ nhớ về một trận chiến, mà còn nhớ về một thời kỳ mà cả dân tộc đã đứng lên với ý chí sắt đá để bảo vệ đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn