NGƯỜI LÍNH TRẺ NHẤT TIỂU ĐỘI HY SINH ĐẦU TIÊN
Trong tiểu đội ở Thành cổ Quảng Trị, người lính trẻ nhất – mới mười bảy tuổi – lại là người ngã xuống đầu tiên, để lại nỗi ám ảnh day dứt cho những người còn sống.
Trong tiểu đội của ông, nó là đứa nhỏ nhất. Nhỏ thật sự, chứ không phải nhỏ theo cách gọi cho vui. Nó mới mười bảy tuổi, khai tăng lên một tuổi để đủ điều kiện nhập ngũ. Người gầy, vai hẹp, khuôn mặt còn nguyên nét non nớt của một cậu học trò làng.
Bọn ông gọi nó là “thằng Út”.
Út ít nói, nhưng hay cười. Nụ cười hiền, có lúm đồng tiền, mỗi lần cười là lộ rõ vẻ ngây thơ chưa kịp mất. Nó hay hỏi mấy anh lớn tuổi đủ thứ chuyện: chiến đấu có sợ không, bom nổ gần thì nên nằm thế nào, sau này hòa bình liệu có được đi học lại không.
Có lần, trong một đêm pháo tạm ngớt, nó rụt rè hỏi ông:
“Anh Hải này… anh có nghĩ mình sống sót không?”
Ông nhìn nó, không biết trả lời thế nào. Cuối cùng chỉ nói:
“Còn thở là còn sống. Cứ bám anh.”
Nó gật đầu rất mạnh, như bám lấy câu nói ấy làm điểm tựa.
Ngày nó hy sinh là một buổi sáng xám đặc. Pháo địch bắn dồn dập từ rạng đông. Tiểu đội được lệnh giữ một đoạn hào vừa chiếm lại đêm trước. Út được phân công chạy tiếp đạn vì nó nhanh nhẹn, nhẹ người.
Nó chạy đi, khom thấp, ôm thùng đạn gần bằng nửa thân mình. Ông còn kịp gọi với theo:
“Đi sát hào thôi!”
Nó quay đầu lại cười, giơ ngón tay cái lên.
Chỉ vài giây sau, một quả pháo rơi xuống ngay miệng hào. Tiếng nổ xé trời. Đất đá tung lên, khói bụi phủ kín mọi thứ.
Khi ông bò đến, Út nằm bất động. Thùng đạn văng ra xa. Người nó nhỏ thó, nằm lọt thỏm giữa hố đất, như một đứa trẻ ngủ quên giữa bùn non. Không có tiếng rên. Không có cơ hội cấp cứu.
Người lính trẻ nhất tiểu đội đã hy sinh đầu tiên.
Chôn Út xong, không ai nói câu nào. Cả tiểu đội lặng đi. Ai cũng hiểu: chiến tranh không chọn người mạnh hay yếu, già hay trẻ. Nhưng sự thật phũ phàng nhất là: người chưa kịp sống trọn tuổi trẻ lại là người ra đi sớm nhất.
Sau này, mỗi khi thấy lũ trẻ cắp sách đến trường, ông lại nhớ đến Út. Nhớ đến câu hỏi “liệu có được đi học lại không”. Và ông hiểu, hòa bình mà mình đang sống hôm nay, có phần tuổi trẻ chưa kịp lớn của nó gửi lại.


