Cựu chiến binh

Người lính trẻ nơi biên cương Lào Cai

Lâm Đồng06/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Bùi Doanh Tuyên, sinh năm 1976. Tháng 9 năm 1993, khi vừa mười bảy tuổi, tôi lên đường nhập ngũ. Cái tuổi ấy, nhiều người còn đang quen với mái nhà, ruộng nương, làng xóm, còn tôi khoác ba lô bước vào quân ngũ, bắt đầu những ngày tháng không thể nào quên của đời mình.

Nơi tôi nhận nhiệm vụ là vùng biên giới Lào Cai — mảnh đất nơi địa đầu Tổ quốc, có núi cao, sương dày, có những con đường quanh co bám theo triền dốc, có những bản làng nằm lặng lẽ giữa mây trời biên cương. Lào Cai những năm ấy đã không còn tiếng súng ác liệt như thời chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, nhưng trong lòng mỗi người lính chúng tôi đều hiểu: biên giới chưa bao giờ là nơi được phép lơi là.

Ngày đầu đặt chân lên vùng biên, tôi thấy mình nhỏ bé trước núi rừng. Những đêm sương xuống lạnh buốt, gió thổi qua vách núi nghe hun hút. Có khi cả đơn vị hành quân qua những con đường đất trơn trượt, ba lô nặng trên vai, súng chắc trong tay, chân bước trong bùn đất nhưng lòng vẫn vững. Người lính trẻ chúng tôi học cách quen với gian khổ rất nhanh, bởi phía sau mỗi bước chân tuần tra là đường biên, là cột mốc, là bản làng, là bình yên của nhân dân.

Làm nhiệm vụ ở biên giới không phải lúc nào cũng có những điều lớn lao để kể. Có những ngày chỉ là tuần tra, canh gác, luyện tập, kiểm tra đường biên, bám địa bàn, giúp dân khi cần. Nhưng chính những việc tưởng như thầm lặng ấy lại làm nên phẩm chất của người lính thời bình. Chúng tôi hiểu rằng, giữ nước không chỉ là lúc súng nổ bom rơi. Giữ nước còn là những đêm thức trắng nơi vọng gác, là bước chân lặng lẽ trên đường tuần tra, là sự cảnh giác trong từng phiên trực, là tinh thần sẵn sàng khi Tổ quốc cần.

Tôi còn nhớ những buổi sáng nơi biên cương, mây phủ trắng lưng núi. Từ chốt nhìn xuống, bản làng thấp thoáng trong sương, khói bếp bay lên từ những mái nhà xa xa. Những hình ảnh ấy khiến chúng tôi càng thấy rõ ý nghĩa công việc của mình. Mình đứng đây không chỉ để hoàn thành nhiệm vụ của đơn vị, mà còn để giữ cho những nếp nhà kia được yên, để trẻ em vùng cao được đến lớp, để bà con yên tâm lên nương, xuống chợ.

Trong quân ngũ, tôi học được nhiều điều mà nếu không đi lính có lẽ cả đời khó có được. Đó là kỷ luật, là ý chí, là tình đồng chí đồng đội. Ở nơi biên giới xa nhà, anh em trong đơn vị thương nhau như ruột thịt. Một bát cơm nóng giữa ngày lạnh, một lời động viên khi nhớ nhà, một cái vỗ vai sau ca gác đêm — tất cả đều trở thành ký ức sâu nặng.

Có những lúc nhớ gia đình da diết. Tuổi còn trẻ, xa nhà, lại ở nơi núi rừng biên cương, không phải lúc nào lòng cũng cứng rắn được. Nhưng mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay nơi đơn vị, nhìn cột mốc biên cương đứng vững giữa đất trời, tôi lại tự nhủ: mình đã là người lính thì phải vững vàng. Cha mẹ ở quê mong mình trưởng thành. Quê hương gửi mình cho Tổ quốc. Vậy thì gian khổ mấy cũng phải vượt qua.

Tháng 5 năm 1995, tôi hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về địa phương. Ngày rời đơn vị, lòng tôi bồi hồi lắm. Hai năm quân ngũ không quá dài so với một đời người, nhưng đủ để biến một chàng trai trẻ thành người biết nghĩ, biết sống trách nhiệm hơn. Tôi mang theo về quê không chỉ là chiếc ba lô cũ, mà còn là cả một quãng đời đẹp đẽ nơi biên giới Lào Cai — nơi đã rèn cho tôi bản lĩnh, sự kiên trì và niềm tự hào của người lính.

Sau này, khi trở lại đời thường, tôi luôn nhớ những ngày tháng ấy. Mỗi khi nghe nhắc đến hai chữ biên cương, trong lòng tôi lại hiện về hình ảnh núi rừng Lào Cai, những đêm gác lạnh, những bước chân tuần tra, những người đồng đội cùng chia ngọt sẻ bùi. Tôi hiểu sâu sắc rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả của bao thế hệ cha anh đã hy sinh, và cũng là trách nhiệm của những người lính chúng tôi trong thời bình: âm thầm gìn giữ, không để chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc bị xâm phạm.

Tôi không dám nhận mình đã làm điều gì lớn lao. Tôi chỉ tự hào rằng trong những năm tháng tuổi trẻ, mình đã có mặt nơi biên giới Lào Cai, đã sống những ngày đúng nghĩa của người lính, đã góp một phần nhỏ bé vào nhiệm vụ bảo vệ bình yên nơi phên dậu của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn